Seth's Artbook
Là nơi mình xả những bức tranh vẽ linh tinh mong đương mọi nguời góp ý…
Là nơi mình xả những bức tranh vẽ linh tinh mong đương mọi nguời góp ý…
GeminiFourthNếu đau thương có thể hoá thành những chiếc bánh đúc trắng ngần, hẳn em đã có thể lấp đầy chiếc bụng réo rắt bởi cơn đói; nếu những trận đòn roi có thể biến thành áo quần xinh đẹp, vậy cả đời này em chẳng lo dơ bẩn, rách rưới; nếu lòng người ta hoá trong sạch và luật pháp nhân từ hơn, ba má em hãy còn ở đây.…
VỆT NẮNG CUỐI CHIỀUTác giả: UyenzhierGIỚI THIỆU:Mùa hạ năm ấy, dưới tán bằng lăng tím ngắt sân trường, có một cô sinh viên y khoa với nụ cười rạng rỡ đã chặn bước một chàng trai quân sự trầm lặng: "Chào trung úy tương lai, em là Nguyễn Thanh Tâm - người sẽ trở thành vợ anh sau này!"Lâm Thiên Hạo - chàng sinh viên Học viện Quân sự ít nói - chỉ im lặng nở một nụ cười hiếm hoi, đôi má Thanh Tâm bỗng ửng hồng hơn cả những cánh phượng đầu mùa.Đó là khởi đầu của một thanh xuân đẹp tựa trang sách ép hoa khô. Những buổi chiều cùng nhau ôn bài dưới gốc cây già, những lá thư tay trao vội trước mỗi kỳ huấn luyện xa, những lần họ tình cờ gặp ở căn-tin - cô luôn nói nhiều, còn anh chỉ lắng nghe bằng ánh mắt dịu dàng hiếm khi thấy.Năm tháng qua đi, cô gái mạnh mẽ ấy trở thành bác sĩ phẫu thuật xuất sắc, còn chàng trai lạnh lùng kia khoác lên mình quân phục trung úy. Giữa những ca mổ căng thẳng và những nhiệm vụ bí mật, họ vẫn giữ những khoảnh khắc riêng tư - một cuộc gọi vội trước khi vào phòng mổ, một tin nhắn "Anh ổn" sau mỗi chuyến công tác, và lời hứa "Mình sẽ cưới khi mùa phượng nở tới"."Vệt Nắng Cuối Chiều" là câu chuyện thanh xuân dịu ngọt về hai thế giới tưởng chừng song hành - người cầm dao mổ và người cầm súng, người cứu chữa sự sống và người bảo vệ sự bình yên. Một tình yêu bắt đầu từ những trang nhật ký đầy hoa ép, từ những lời thề non hẹn biển dưới mái trường, và những hy vọng về một tương lai chung đang chờ phía trước...…
_ Câu chuyện nói về chàng trai tên Lý Lâm từ một con trai nhà tài phiệt giàu có do gia đình gặp rắc rối trong chuyện tài chính nên bị phá sản.....Sau khi học hết cấp ba , Lý Lâm nghĩ học và đi theo con đường ước mơ viết tiểu thuyết của mình ,nhưng vì tay nghề quá dỏm nên ko ai thèm đọc ...trong lúc viết do gặp phải số trục trặc nên đã xuyên vào cốt truyện do chính mình viết ra và gặp được người khiến cậu không thể quên đi được Trần Nam...._Cốt truyện do chính tác giả viết ko cố ý bôi nhọ hay cướp bản quyền của ai cả ,mong mọi người thông cảm ..._ Chứ nói thật : ảnh mạng đó(*_*)Mọi người nên đọc kỹ tiêu đề nha (đam mỹ ó) nam❤️nam nha....…
Tôi tên là Đường Tuyết Anh là một nữ sinh đại học, tôi luôn bị những nữ sinh gét vì tôi có một sắc đẹp trời ban.Vào một ngay kia tôi bị một chiếc xe ô tô đụng trúng.Tôi nghĩ đời mình coi như là kết thúc tại đây, nhưng mọi chuyện lại không như tôi nghĩ tôi ko chết mà lại xuyên tới một thế giới khác và trở thành đích tiểu thư Đường Gia( phủ thừa tướng ), cuộc sống mới của tôi lại bắt đầu một lần nữa…
thì cái này nói về những cái câu chuyeenj hằng ngày khi đi học đc gặp cr trên lớp và có vài hđ thân thiêttt…
"Mọi thứ bắt đầu rất bình thường như cách mọi bi kịch thường bắt đầu.""Tôi từng nghĩ mình biết cách đọc người khác.Cho đến khi tôi đọc cậu ấy bằng con tim, thay vì bằng lý trí."…
Thể loại đam mỹ…
truyện chữ…
dựa trên câu truyện của tác giả …