Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên : Hai Thế GiớiTên phụ : 𝓲𝓶𝓹𝓸𝓼𝓼𝓲𝓫𝓵𝓮Tiến Trình : Mới Bắt ĐầuThể Loại : Textfic ; Boylove ; Fanfic ; Viễn Tưởng Couple : Tạp NhamSummary : Các nhà đang yên lèn tự nhiên pùm!!! Cháy nhà?!(*꒦ິ꒳꒦ີ)Đôi Lời : Những không gian khác gặp nhau tại một điểm, đáng sợ.…
Tác phẩm "Tín Hiệu Điện Tử" nằm trong khuôn khổ cuộc thi "Treasure Fic Fest SS3: Shining Solo".Plot thuộc về: Cái này không hề low: "A là robot được lập trình có cảm xúc, được B đặt mua về theo nguyên mẫu người yêu cũ của B."Pairing: Watanabe Haruto x Kim Junkyu; Robot x người thường. Categories: Khoa học viễn tưởng (sci-fi), thế giới tương lai năm 3000s; Angst, HE.Warning: tự tử, cái chết, khủng hoảng tâm lý.…
Hệ liệt: Suddenlyđừng bao giờ tin ai khi họ nói là họ méo nhớ gì về người yêu cũ hết, vì chả có ai nói câu đó mà tối nào cũng đi stalk twitter của người ta với twitter của họ nhà người ta đâu. E.g, jeon wonwoo khi nói câu đó⚠️: ooc, lowercase, badwords, slight textfic, slight feature from other idolsDisclaimer:Các kiến thức y học trong đây đều không có tính chính xác và không nên được tham khảo hay ứng dụng dưới bất cứ tình huống nàoKịch bản và ý tưởng thuộc về mình nhưng nhân vật thì khôngKhông có bất cứ một sự kiện hay diễn biễn nào trong truyện là thật trừ khi đã được phía công ty chủ quản hoặc chính bản thân nghệ sĩ xác nhận từ trước, xin cảm ơn…
Những lời nhắn nhủ chạm đến cả mặt trăng.Cảm ơn chúng ta vì vẫn luôn bên cạnh nhau, mang sa mạc cằn cỗi hóa thành đại dương sâu thẳm 🌌__________________________________________________***Note : Đây là những cuộc hội thoại ngẫu hứng tôi viết cho những cậu bạn nhỏ trân quý nhất, vì vậy hi vọng chúng không bị người khác tự ý mang đi đâu khi chưa nhận được sự cho phép.…
Người ta truyền tai nhau về đời người quả thật ngắn ngủi như một câu châm biếm cho những kẻ không quý trọng thời gian, nhưng chẳng mấy ai hay biết cuộc đời thật sự ngắn như thế nào. Khi chưa kịp khóc than, ta có thể trở nên trong suốt và tự do bay bổng lúc nào chẳng hay. Ông trời tạo ra con người, cũng có thể lấy đi con người. Tuy nhiên ông trời không quá đáng đến mức ấy, người ra đi không cảm thấy chút đau đớn nào, nhưng ông trời có lẽ không hay, người ở lại đã nhận thay sự đau đớn đó rồi.Ngày ấy, Itoshi Rin hai mắt đẫm lệ nhìn một bông hoa đỏ nở rộ từ từ ôm lấy người cậu thương. Trên mặt đường lạnh lẽo đầy bụi bẩn, người qua kẻ lại nháo nhào, chẳng mảy may đến cậu vẫn đứng đó sững sờ. Sau một tiếng động thật lớn đâm thủng màng nhĩ, người cậu thương hoá thành đống tro tàn, ánh mắt không có tiêu cự, hơi thở yếu ớt, cậu ngoài đứng yên khắc cốt ghi tâm hình ảnh ấy cũng không thể làm gì khác. Khoảnh khắc kéo dài vài chục giây, lúc ấy, Rin nghĩ, cậu đã mất hết tất cả. Mùa xuân năm ấy, cậu hôn người này dưới tán hoa anh đào, tưởng như có được cả thế giới. Vào mùa hè cùng năm, tay cậu đẫm máu, vuột mất một hy vọng "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, Rin."---fiction by lá bay trong nắng (only) on Wattpad.cover by シャウエッセンon Twitter.…