Tôi
- Tâm trạng dẫn tới cảm hứngNote : truyện đôi khi hơi tục nhưng đây là nhật kí nên thông cảm cho tác giả nếu không thích có thể out bất kỳ lúc nào -hasa vũ-…
Chỉ đăng duy nhất về cp KuroTsuki !!!Ai không thích thì đi qua, không yêu xin đừng nói lời đau đớn.Bạn đục thuyền mình mình đục mồm bạn <3…
Nhân vật chính: Yết Kiêu, nàng VânLưu ý: Không vào bình luận gợi ý hay nói về nhân vật chính với người khác.Mây vờn trên sóng Hồng HàCá ngoi khỏi nước vẫn xa nghìn trùng…
Tôi yêu em!Vậy em có yêu tôi không!?P/s: đừng mang truyện đi khi chưa có sự cho phép, hãy hành động như một người có văn hoá nhé:)!…
Ánh Đèn Sân Khấu Cũng Biết KhócMười tám năm đứng trên sân khấu, trải qua bao thang trầm của cuộc sống.Từ một diễn viên phụ vô danh đến ngôi sao quốc dân, anh đã đi qua bao lần thử vai, bao lần bị từ chối, bao đêm trắng vì kịch bản và những cái cúi đầu nhẫn nhịn trước thị phi nghề nghiệp. Người ta bảo, người như anh không biết mỏi, không biết giận, không biết khóc.Nhưng vào một ngày không báo trước, mọi thứ sụp đổ.Một bức ảnh bị cắt ghép. Một đoạn tin nhắn không rõ nguồn. Một lời vu khống được lan truyền từ tài khoản ẩn danh.Và rồi, khán giả quay lưng.Nhãn hàng gỡ bỏ hợp đồng.Đồng nghiệp im lặng....Truyền thông gọi anh là "yêu râu xanh trong vỏ bọc nghệ sĩ".Mạng xã hội gắn tên anh với cụm từ "quái vật ẩn mình".Không ai hỏi anh có ổn không. Không ai chờ sự thật.Anh chỉ biết đứng dưới ánh đèn sân khấu đêm cuối, mỉm cười gượng gạo, nhìn khán phòng vắng lặng - nơi từng vỡ òa vì tên anh - rồi lặng lẽ bước vào bóng tối.Đêm ấy, lần đầu tiên trong suốt 18 năm, ánh đèn sân khấu run rẩy. Có người nói họ thấy nó... rơi nước mắt.…
"Có những mối tình không cần bắt đầu cũng có thể nhớ cả đời, và có những chẳng còn ở bên nhưng lại là khoảng nắng đẹp nhất tuổi thanh xuân"…
nhật kí ghi nhận lại những kí ức còn vương vấn ờ mái trường thân thương...…
là 1 con dân vẽ thiếu muối, là dân vẽ 2k6!thấy đẹp thì bình chọn :3có j sai sót mong mn cứ nhận xét mị là dân covernhưng cx có tranh của mị k pk cover ht nhé ^^bìa by me :3ủng hộ nha…
Tác giả: MidnightKimCover: RinjiFic gốc: Flowers In My Heart (CG ver)Hoa lưu ly. Forget me not Chỉ khẩn thiết cầu xin người, đừng quên. Lưu ly mọc trên người với danh nghĩa Hanahaki. Là lời khát cầu, mong kẻ tự tình đơn phương được đáp lại. Cầu xin kẻ tự tình ấy đừng quên trái tim đang bị bóp nghẹt từng ngày của mình đang đau đớn khó thở cỡ nào, đừng quên thân thể nhỏ bé chứa đựng trái tim ấy đang chịu những đợt nhói đau tàn nhẫn ra sao. Cũng xin người mà trái tim ấy muốn hòa chung nhịp đập, xin đừng quên, đừng quên người con gái cố chấp thích mình đến mức muốn buông bỏ một kiếp làm người. Màu hoa càng đậm chấp niệm càng lớn, lớn tới mức không kham nổi nữa. Quá đau. Quá khó thở. Quá tuyệt vọng. Nàng cuối cùng cũng buông được rồi, buông được một kiếp bi thương... Nhưng cũng thất bại rồi, không buông được một người mình thương...…
giữa kim taehyung và jeon jungkook là một quyển nhật kí.trong quyển nhật kí là 10 năm.10 năm.10 năm đó là hành trình yêu, là hành trình "ly hôn" của họ- kim taehyung và jeon jungkook.|4.9.18 ~12.10.18|…
Những câu chuyện đời thực, vô cùng nhỏ nhặt trong tình yêu của chính bản thân tôi❤️…
Câu chuyện giống như một cuốn nhật kí đan xen giữa quá khứ và hiện tại.Câu chuyện đơn giản chỉ là một tình yêu nhẹ nhàng bắt đầu từ một ngày mưa.Tình yêu giữa anh, và em...P/s: Đây là truyện đầu tay của mình, và cách viết cũng có vẻ hơi rối nên chắc có nhiều bạn đọc không quen. Dù sao thì cũng mong mọi người góp ý thêm. Thanks all :)…
. mình không phải nhà văn/nhà thơ/ hay một cái gì đó liên quan đến việc viết lách. đây là nhật kí về những điều xảy ra đối với mình dạo gần đây . chính vì là nhật kí nên nó lủng củng, khó hiểu, ngang và buồn cười.. mục đích: mình muốn ghi lại những điều về em ấy và mình như một thứ mãi để nhớ về..…
Tại Làng Bộc Linh u uất, một lời nguyền tàn khốc định hình tồn tại: từ thớ xương của những kẻ chết trong phẫn uất sẽ đơm nở loài hoa trắng muốt, hút trọn oán niệm để rực rỡ rồi thiêu rụi linh hồn họ thành tàn tro. Bị xua đuổi bởi cánh tay xương khô nguyền rủa, kẻ lữ hành mất trí nhớ Bạch Dạ cùng An Nhiên - linh hồn nữ mang nhành hoa xương cắm sâu giữa lồng ngực - dấn thân vào hố sâu tế thần để đi tìm nguồn gốc bi kịch. Nơi đáy tối câm nín, sự thật hai mươi năm trước dần nứt toác: gia tộc An Nhiên bị thiêu sống bởi chính sự tham lam của dân làng, và để ngăn chặn thảm họa oán khí tràn ngập thế gian, cô đã tự đâm nhành hoa vào tim giam giữ hàng trăm vong hồn. Đau đớn hơn cả, Bạch Dạ nhận ra mình chính là kẻ phản bội năm xưa, bị trừng phạt bằng sự bất tử lầy lụa cùng nỗi dằn dộ vô hình. Khi thực thể oán niệm cổ xưa thức giác muốn nuốt chửng tất cả, Bạch Dạ bóp nát cánh tay xương để kích hoạt luồng năng lượng thanh tẩy cuối cùng, trong khi An Nhiên dùng nụ cười tha thứ để hóa giải hận thù thiên cổ. Cả hai cùng chìm vào biển lửa, để lại trên đống tàn tro một đồng hoa trắng thuần khiết nở rộ dưới ánh trăng - lời tuyên cáo vĩnh cửu cho sự tự do và cứu rỗi.____________Tác giả: Khánh Ly (Pii)29.07.2026…
Tên Hán Việt: Ngã đích phún hỏa long tiểu điềm tâm (我的喷火龙小甜心)Tác giả: Ale Lưu Bạch (Ale鎏白)Nguồn QT: Kho tàng đam mỹEditor: AnnkamupSố chương: 23 chương + 4 phiên ngoạiThể loại: Điềm văn, chủ công, cưới trước yêu sau, nhất kiến chung tình, thầm mến, anh tuấn săn sóc lão nam nhân công x tuấn tú ngon miệng cuồng công tác thụTình trạng edit: Đang tiến hành(Bản edit phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không REUP hoặc CHUYỂN VER)Link wordpress: https://annann248.wordpress.com/2021/08/07/cuc-cung-rong-phun-lua-cua-ta/…
Je vais vous ramener à la maisonRank : #boylove : 393/2000#romance : 413/1900#taehyung : 954/4200#kookv : 250/1000Oct-19-18…
Câu chuyện mình viết về thất kiếm anh hùng sau cái kết không mong đợi của phần 5 . Truyện này mình đăng ở rất nhiều nền tảng khác nhau để tiếp cận với nhiều người đọc nên không có ăn cắp gì hết nha, mong m. n hiểu.…
Chuyện nói về học sinh lớp 10 và học sinh lớp 11 đang bla...bla...bla lười nghĩ quá nói chung ủng hộ em nha vì lần đầu làm chuyện. Nếu không hay thì thông cảm cho em nhé,em mới học lớp 8 thui hihihi…
em đừng khóc nữa em ơi, em có khóc đến chết cũng vậy thôi. •••••xin chào tôi comeback lại với bộ truyện mới mang hướng tile là nhiều được viết theo kiểu hồi kí rất mong được ủng hộ…
Hơn trăm năm trước, khi Thanh Minh cùng Đường Bảo đang hành tẩu giang hồ, quyết tâm quét sạch lũ ma giáo gieo rắc tai họa khắp nơi, họ đã tình cờ chứng kiến một cảnh tượng kinh diễm đến ngây người. Đó là vào một đêm trăng tròn vành vạnh, ánh sáng bạc phủ khắp núi rừng phía Tây, nơi một nữ hiệp khách đơn độc đang đối mặt với hang ổ của tà ma.Nàng vận một thân hồng y rực rỡ tựa đóa mẫu đơn nở rộ giữa bão tuyết, tay nắm chặt một thanh kiếm bạc sáng ngời, thân kiếm khảm hình Ngân Điệp uyển chuyển như đang vỗ cánh bay ra từ giấc mộng.Giữa màn đêm, nàng múa kiếm tựa như giao hòa cùng ánh trăng, mỗi chiêu thức thoắt ẩn thoắt hiện, khiến cả không gian như bị hòa tan vào điệu vũ đầy uy nghi và ma mị của nàng.Hàng ngàn cánh bướm bạc tựa như từ thanh kiếm mà sinh ra, bay lượn khắp nơi, khiến núi rừng bừng lên ánh sáng huyền ảo. Người và kiếm dường như đã hòa làm một, tỏa ra một khí thế lẫm liệt nhưng cũng mê hoặc lòng người. Lũ ma giáo, dù là hạng hung bạo hay mưu trí, dưới lưỡi kiếm của nàng chỉ còn lại sự hoảng loạn và gục ngã.Thanh Minh và Đường Bảo đứng từ xa, ánh mắt cả hai không giấu nổi sự ngỡ ngàng. Đó không còn là một trận chiến, mà là một tuyệt phẩm nghệ thuật giữa trời đất.Khung cảnh ấy - hình bóng của nữ hiệp trong sắc đỏ rực rỡ, giữa rừng bướm bạc lung linh trong ánh trăng - đã khắc sâu vào tâm khảm của hai người. Dẫu sau này họ phải đối mặt với bao cuộc chiến sinh tử, bao cảnh tượng điên loạn nơi nhân gian, thì hình ảnh ấy vẫn mãi là ký ức đẹp đẽ và kinh diễm n…