Ngủ Quên Trên Phố Lạc
Bình yên có tới muộn không? Hay xã hội là mê cung, người chỉ tìm lối ra chứ chẳng ai dẫn đường.…
Bình yên có tới muộn không? Hay xã hội là mê cung, người chỉ tìm lối ra chứ chẳng ai dẫn đường.…
Vì em của anh ơi, anh chỉ sống cho anh và em của hiện tại, tương lai xa vời anh nào dám mơ đến.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Truyện hoàn toàn là trí tưởng tượng của người viết, không áp đặt lên người thật.…
- Có người hỏi tôi: "Thanh xuân có đáng nhớ với cậu không?"Tôi nói:"Rất đáng nhớ". Chính xác là thế, đó là thời gian tôi được làm sống dậy những cảm xúc đầu đời, những điều thú vị mà tôi chưa tìm thấy ngoài kia :). Và đặc biệt hơn, tôi đã có một thứ tình cảm mà người ta hay nói là lâu quên nhất, à đúng hơn là sâu sắc nhất, đến mãi khi tôi về già tôi vẫn không quên được. Thứ đó chắc ai cũng biết? Đó là tình cảm thanh xuân…
Tôi cần một nơi để tâm sự, cảm ơn lãng khách ghé thăm!…
Bạn tôi giới thỉệu cho tôi một anh chàng.. Và đây là quá trình tôi làm quen.. Chỉ là ko muốn tâm sự bằng lời vì ngại.. Đành viết lên đây. Đây coi như là nhật kí mỗi ngày, là suy nghĩ, tâm tư, tình cảm thật của tôi.. Là những cảm xúc mà có kề dao vào cổ tôi cũng không thừa nhận nếu bạn hỏi tôi trực tiếp...…
Nói chuyện tào lao không thui…
Yêu nhiều quá nên mới làm thôi. Tớ xin lỗi BBCs và các cậu của tớ.Ngàn yêu thương.…
Đây là một dự định khá buồn cười, nảy ra trong đầu lúc đọc lại "All in love" bản gốc của mẹ Tây. Những câu chuyện này ko liên quan đến tình yêu (vì đơn giản tôi không có một 'Từ Vi Vũ' nào để nói đến cả, người yêu tôi không như anh ấy) hoặc có thể nói "tình yêu" là yếu tố xen vào, ko phải chủ để chính. Đây chỉ đơn giản là một câu chuyện về những việc vụn vặt hàng ngày mà thôi. Tôi viết là dựa vào chính những sự việc, những con người thật trong cuộc sống của tôi, dù không phải câu chuyện nào cũng được nhắc tới. Cám ơn mọi người đã ghé qua ^.^!…
Hắn…
Năm đó hắn được nàng che chở.Cả đời hắn nguyện bảo vệ nàng.Quản gia bất hạnh cùng thiên kim tiểu thư bướng bỉnh cùng nhau trốn chạy thế giới.…
câu truyện này viết về cuộc đời của mình tất tần tật những gì còn sót lại trong cái kí ức của mình ,mình sẽ viết câu truyện này như là nhật kí cuộc đời ^^…
-Chuyên Văn vs Chuyên Toán đấu nhau, Chuyên Anh chúng ta ở giữa không phải sẽ bị nghẹt chết sao. ???-Trâu bò như họ đấu nhau, chúng ta ruồi muỗi chắc chắn sẽ chết. ???Chuyên Toán tháng nào không lao động công ích là tháng đó có tuyết rơi.?Chuyên Văn rớt hạng chắc là sắp có bão.?Chuyên Toán vs Chuyên Văn là bầu trời vs vực sâu. Ai là trời,ai là đất thì còn chưa biết.Vì Chuyên Toán, Chuyên Văn không có ngày bình yên.Vì Chuyên Văn, Chuyên Toán không ngày nào trải qua vô vị.Chuyên Văn là "đường tăng" chăm chỉ "thỉnh kinh".Vậy Chuyên Toán là cái gì?Là bọn "tăng động" chăm chỉ thỉnh 3 hồn 7 vía mấy ông bà giám thị.-Em ở đâu? Ở nơi nào khi tôi gần như lục tung cả thế giới để tìm em. Em không có quyền được thất hứa.…