busCPU
…
Nakaroc và karixi đã trải qua nhiều thử thách để đến với nhau tình cảm đích thực…
truyện kể về câu chuyện tình yêu nhân vật nữ chính tên Shino và bạn trai của cô là hiroshi akira nhưng tình yêu của họ ko được may mắn khi akira đã ko may qua đời , Shino vì việc này mà hết sức đau khổ và luôn sống trong hoài niệm về ny của mình…
lần làm chuyện còn bỡ ngỡ lắm mấy chế . mị sẽ thay đổi một xíu tính cách thôi. vô đọc truyện đi ngồi làm gì nữaXin lỗi fan otp tulenxbut…
Viết fanfic cho OTP <3 và tự đạp bể hình tượng của mình (có lẽ là không?)Đã làm AU nạ =))))) (Đã làm = DID = đa nhân cách)…
warning :1. charxoc ( shinoryu )2. lowercase3. ooc…
Có một vài quy tắc mà cậu cần phải nhớ,Quan trọng nhất là,Không được dây vào người đã chết. -/07.18//melo/…
[TaeKook] KIMJEON AND COLORFUL LOVE STORIES- Authors : Choumin & Vii- Ngày phát hành: 30/6/2022 Mỗi một nghề nghiệp là một câu chuyện tình yêu khác nhau xoay quanh hai nhân vật Kim Taehyung và Jeon Jungkook với muôn màu muôn vẽ, mỗi câu chuyện nói lên tính cách lẫn cái nhìn nhận về tình yêu của bản thân, không chỉ Happy Ending, mà Authors sẽ xoay chuyển từng câu chuyện với từng cái kết khác nhau, xoay quanh cách hai trai tim luôn sẽ có một lúc nào đó cùng chung nhịp đập hạnh phúc trong mỗi câu chuyện tình yêu của mình.*** LƯU Ý: TÁC PHẨM dựa trên trí tuệ của con người nên không có thật ở ngoài đời, các nhân vật trong truyện lấy cảm hứng từ các thành viên nhóm nhạc toàn cầu BTS ( Bangtan) (tính cách, bản chất nhân vật trong truyện là HƯ CẤU không có thật nên đừng tưởng thật, giới tính nhân vật đều được xét trên diện giới tính : Bisexual ( LGBTQ+)***Không mong gây war.…
Truyện này mình tuỳ hứng viết thôi. Mình ko biết có thể ra chap thường xuyên ko cơ. Nói chung mọi người thích thì đọc ko thích thì thôi(17-3-2019)…
𝘛𝘩𝘦 𝘱𝘭𝘢𝘤𝘦 𝘵𝘩𝘢𝘵 𝘺𝘰𝘶 𝘩𝘢𝘷𝘦 𝘵𝘰 𝘤𝘭𝘰𝘴𝘦 𝘺𝘰𝘶𝘳 𝘦𝘺𝘦𝘴 Σ(-᷅_-᷄๑)٩( ᐛ )و 𝙏𝙝𝙞𝙯 𝙞𝙯 𝙢𝙖𝙝 𝘼𝙧𝙩𝘽𝙤𝙤𝙠✨💫2019-2020💫…
Có những ngày, cô sống như một chiếc bóng của chính mình.Buổi sáng thức dậy, mở cửa sổ, ánh nắng vẫn rơi xuống bậu thềm dịu dàng như mọi khi. Thành phố vẫn ồn ào, người ta vẫn nói cười, thời gian vẫn trôi theo cách của nó. Chỉ có cô là không còn biết mình đang trôi về đâu.Có những điều không thể thỏa hiệp.Không phải với thế giới - mà với chính trái tim mình.Cô học cách im lặng trước những câu hỏi, học cách mỉm cười trước những lựa chọn đã được sắp sẵn. Nhưng đêm xuống, khi căn phòng chỉ còn tiếng kim đồng hồ khẽ chạm vào từng giây mỏng manh, cô nghe rõ tiếng lòng mình rạn vỡ.Và rồi giấc mơ đến.Không ồn ào.Không báo trước.Chỉ là một khoảng không mờ sương, nơi ánh sáng nhạt như ký ức cũ. Ở đó, anh đứng chờ - như thể chưa từng rời đi, như thể đã quen thuộc với mọi nỗi buồn của cô từ rất lâu rồi.Cô chưa từng hỏi anh là ai.Bởi trong giấc mơ, những câu hỏi về thực tại dường như không còn cần thiết.Anh không đưa ra lời khuyên. Không chỉ đường. Chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cô được nói những điều mà ban ngày cô không đủ can đảm thừa nhận.Có lẽ anh là một ảo ảnh.Hoặc cũng có lẽ... anh là phần dịu dàng nhất còn sót lại trong cô.Và thế là, giữa những đêm dài, cô bắt đầu học cách trò chuyện với giấc mơ - như một cách trò chuyện với chính mình.…