Hãy dạy tôi cách yêu đi! xin em đó
…
Em yêu anh như chiếc cầu vồng kia , mong manh và xa vời !…
Fanfic của CP Doppo x Jyuto từ HypnosismicVã quá nên viết một chút…
Một bộ cẩu huyết đam mỹ sảng văn trung, vai chính chịu lục sâm hữu từ mười tám tuyến hồ già một đường chạy về phía đỉnh lưu ảnh đế, ở đã trải qua bạch nguyệt quang, vị hôn thê, tai nạn xe cộ chờ một loạt cẩu huyết cốt truyện sau, cùng tra công hoắc hành thành công He.Xem xong này bộ tiểu thuyết lục sâm 脽 nhịn không được phun tào nói, "Rác rưởi tiểu thuyết, hủy ta tam quan!"Kết quả một sớm xuyên thư, hắn xuyên thành vai chính chịu không tồn tại "Ca ca".Lục sâm 脽:...... Phun tào nhất thời sảng, xuyên thư hoả táng tràngĐối này, lục sâm 脽 tỏ vẻ: Bảo hộ đệ đệ, rời xa tra công, từ ta làm khởi.Đương đệ đệ cùng hoắc hành "Nhất kiến như cố" khi, lục sâm 脽 nghĩ thầm: Nhà mình cải trắng tuyệt đối không thể bị cái này tra công củng!!!Sau đó......Hắn liền đem tra công cấp củng.# kinh! Vì không cho tra công củng đệ đệ, ta đem tra công củng làm xao đây? #Niên hạ trì độn chó săn công x ngoài lạnh trong nóng nhuyễn manh chịu...............................................................1. Chủ công, công thụ song xuyên thư2. Trở lên vì bối cảnh giới thiệu, kỳ thật chính là hai cái nam thần yêu đương chuyện xưa3. Ngọt, HETag: Hào môn thế giaYêu sâu sắcHiện đại hư cấuXuyên thưTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lục sâm 脽 hoắc hành ┃ vai phụ: ┃ cái khác: Một câu tóm tắt: Song yêu thầm…
Written by Gấu 7 màuỞ một AU mà Kannonzaka Doppo và Izanami Hifumi không phải thanh mai trúc mãViết một chút để giải tỏa sau những tháng đầu năm bao nhiêu việc đổ lên đầu '7'Chúc các bạn ngon miệng u3u)/…
request SamaIchi của bạn Karisa Akaota @facebookWritten by Gấu 7 màuSamaIchi. Ngốc xít với chút hạnh phúc và một cái kết mở (*'ω`*)chúc các bạn ngon miệng (*^▽^*)…
chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giảTóm tắt 1:Trong mắt mọi người thì hình ảnh của Phác Thành Huấn trước khi gặp Trương Nguyên Ánh là như vầy:Giới tính: NamYêu thích: NữĐã hoàn toàn thay đổi sau khi gặp Trương Nguyên Ánh, là như vầy...Giới tính: NamYêu thích: Nguyên ÁnhTóm tắt 2: Phác Thành Huấn ở Nhất Trung có tiếng là tiểu bá vương, tính khí khó đỡ, thích đi quán bar.Mỗi ngày, dàng ghế lô trong quán bar, Phác Thành Huấn cùng đám huynh đệ đùa vui, cửa bị đẩy ra, ngoài cửa tiến vào là một nữ sinh, trừng mắt nhìn họ, lôi kéo ống tay áo Thành Huấn, dịu dàng nói: "Về nhà thôi."Tất cả mọi người đều chờ Phác Thành Huấn phủi tay, anh ở trước mặt mọi người, cử chỉ ôn nhu sờ đầu cô, ngữ điệu nhu tình như nước: "Được " Sau đó xoay người nói với những người ở đây một tiếng "Về nhà bồi cô nương này ngủ đây, không chơi nữa " rồi bước đi..Mọi người: "..."- --* dịu ngoan ngoan ngoãn nữ sinh VS cải tà quy chính đại ma vương ** Chuyện xưa được kể từ lúc mặc đồng phục cho tới lúc mặc áo cưới *…
"Trong căn phòng này, em không được phép nhìn ai khác ngoài ta. Hơi thở của em, nhịp tim của em đều thuộc về ta.""Anh sẽ cho em tất cả những gì em muốn trên thế gian này, quần áo đẹp, trang sức quý... miễn là em ngoan ngoãn ở yên trong vòng tay anh.""Bên ngoài nguy hiểm lắm, chỉ có ở bên cạnh anh em mới an toàn thôi. Đừng hòng bước ra khỏi cửa nửa bước.""Ta ghét cái cách dòng máu của em khiến ta phát điên. Nhưng nếu ta không có được em, kẻ khác cũng đừng hòng.""Em nghĩ em có thể lừa được các anh ấy sao? Anh biết hết mọi suy tính của em. Nhưng không sao, anh thích sự hư hỏng đó của em.""Mùi của anh thơm quá... Em chỉ muốn nuốt chửng anh ngay bây giờ thôi."…
(Vẫn là) một câu chuyện khác cho SamaKyou nhà mình °˖✧◝(⁰▿⁰)◜✧˖° Truyện được viết cũng từ mấy tháng trước luôn rồi nên có lẽ hơi phèn một tíiiiChúc mọi người vui vẻ :'D…
bí mật của boom bị phát hiện rồi…
Tên tập truyện: Dạ Ca Thường Nhật Ký Sự (hay còn gọi một cách dân dã là Chuyện Tào Lao Hằng Ngày của Ca🤪). Đây đều là mấy câu chuyện nhỏ riêng lẻ mà Ca muốn ghi lại, có chuyện đời thật, cũng có hư cấu, đôi khi chỉ là một vài cảm nhận hay hứng thú nhất thời. Mong mọi người tận hưởng khi đọc nhé😚…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
tui chỉ vẽ trong giấy, lười vẽ máy nên ko đẹp 😅…
mãi mãi là bao xa nhỉ?…
chuyện sẽ chẳng có gì nếu như em ko bắn💦…