Hàng ngày ( identity V)
Nó giống như dạng oneshot vậy…
Nó giống như dạng oneshot vậy…
Title: Tử thần đáng yêu sao?Author: Tẩy Rating: T ( 16+ :3 ) Status: On Going Category: Romance, Vocaloid, Funny? (maybe)Couple: KAITO x Rin Kagamine Characters: Vocaloid, nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi nhưng tính cách của họ là do tôi quyết định :)))Summary: Con bé chỉ đang đi dạo quanh khu vườn, bất ngờ gặp phải 1 tên đang nằm la liệt dưới đất, chính xác là nằm lên vườn hoa mà con bé đã trồng.... Miệng thì than đói, ăn mặc như 1 tên dị hợm, cái mặt thì vừa dâm vừa khó tả.... Có nên giúp hắn không? Hay kệ? Giúp.... Lựa chọn của 1 con bé tốt bụng là cứu giúp! Và về sau, con bé có thêm 1 cái đuôi đáng yêu bám theo đằng sau..... Nói đáng yêu cho đỡ nặng nề thôi, chứ đấy là 1 cục nợ to bự :))) Waring: Couple là KaiRin, không thích thì tốt nhất đừng đọc rồi war :))) Xin đừng lấy fic đi bất kì web nào khi chưa có sự cho phép của author :)))…
Cứ ngỡ như chưa bao giờ từng ngón tay đan vào nhau, cứ ngỡ lời yêu thương lúc đó chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi. Khi ánh nắng chiếu rọi như xóa tan đi tất cả niềm hạnh phúc mơ hồ, để rồi lòng chợt lạnh lại vì sợ cái cảm giác vụt mất yêu thương. Nó không muốn màn đêm kia được kéo lên, chỉ cần mãi thả mình đi theo cơn gió se se lạnh cũng khiến nó muốn một mình thật lâu, trạng thái êm đềm này xin đừng qua đi. Nhưng chẳng có đêm dài nào không kết thúc, nó sẽ lại mệt mỏi bước những bước thật dài nhưng vô định, không thể dừng lại mà cứ phải dẫm đạp lên sự yếu đuối của bản thân mà chạy nhanh để trốn tránh những giấc mơ không có thực.Có ai biết cuộc sống mệt mỏi này sẽ đến đâu mới dừng lại, chỉ là sự luôn cố gắng tỏ ra bình thường vẫn tốt để làm yên lòng người thân, để hoàn thành trọn ven vai diễn quen thuộc của nó. Khi chẳng còn hy vọng nhỏ nhoi là có một cuộc sống bình dị nhất, nó cảm thấy sao không thể mở cành cửa đó thêm một lần nào nữa. Bởi vì niềm vui mà nó khó khăn lắm mới đón nhân được sao ngắn ngủi đến thế, dù nhượng bộ bao lần cũng không phải dành cho nó, chỉ là sự vay mượn có thời hạn mà nó đã phải đánh đổi biết bao nhiêu sự dũng cảm của tuổi thanh xuân.Rồi đây khi trở lại, có bao nhiêu vết sẹo đã liền da nhưng vẫn xấu xí nằm tại đó, những bước chân càng gấp gáp khẩn trương càng dễ dàng gục ngã. Có đôi lúc nó chẳng còn muốn đứng lên, càng run rẩy trốn tránh không muốn bước thêm một bước nào nữa vì nỗi sợ đau đớn kéo dài dai dẳng kia chẳng hề phai nhòa cứ mãi đeo bám. Nó đứng lặng rất lâu, để chờ thế giới của nó kéo đến, sẽ chẳng nhìn thấy gì ngoài tấm màn đen tĩnh lặng kia, Nhưng...nó cũng không thấy sợ hãi bởi vì chỉ cần giữ sự yên bình này cho riêng nó, thế thôi cũng là đủ.…
Mẩu truyện ngắn về idv…
Chỉ với một vài trận chiến lập công lớn mà đã đứng đầu một đội quân hùng mạnh, trở thành vị tướng trẻ tuổi nhất trong số ba anh em phục dưới Lãnh Chúa nhưng lại dành nhiều công lao mà cả một đời tướng sĩ mới làm hết được.Vì tài ba như thế, Lãnh Chúa quyết định Saburo trở thành vệ sĩ bảo vệ cho công chúa-... Khoang đã! Đáng lẽ hắn phải được vinh danh và đứng ở chính tuyến trận chứ! Tại sao hắn lại phải lui về "chốn hoàng kim" của công chúa chỉ để làm công việc nhàm chán như vậy? Saburo phải tìm hiểu rõ lí do vì sao Lãnh Chúa quyết định như vậy, Hơn nữa.. rõ ràng là tên kia đâu phải công chúa?Các nhân vật, diễn biến trong truyện không liên quan đến cốt truyện chính (mình mượn các nhân vât làm fanfiction) để hợp mới bối cảnh lịch sử thì thể loại namxnữ (Saburo nam - Ramuda nữ) nếu các bạn không thích boys love hoặc không thích namxnữ vui lòng ấn back. Xin cảm ơn vì đã đọc.Phần quà nho nhỏ cho em bé nhà mình ^^/…