Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lolololollololololoolololooloollollloolol!!!!Tui quyết định tạo ra cái này vì tui nhận thấy rằng cái não của tui không thể nào chứa hết tất cả mọi thứ.Tui đã quên mất vài oc rồi. :*>Đó là một điều thật sự rất đáng buồn. Nên tui đã tạo ra cái nì.Và bởi vì tui đã tạo ra nơi này òi,nên từ bây giờ thông tin sẽ được đăng ở đây chứ không đăng chung trên artbook nữa.Như vậy có được hông?…
Vì một số nguyên nhân, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân tâm thần. Theo cách nói biện chứng một chút thì là "Ít nhất những người ấy là bệnh nhân tâm thần trong mắt của số đông mọi người". Tôi không muốn nghĩ quá sâu về mặt dùng từ, đây cũng không phải là báo cáo công việc cần phải giao, thôi cứ gọi như vậy đi. Thật ra việc trao đổi với bệnh nhân tâm thần cũng rất dễ dàng, không khó như trong tưởng tượng. Có kha khá người có tư duy cực kỳ rành mạch - trong thế giới quan của bản thân họ. Đương nhiên loại trừ chứng điên, với những trường hợp này, cần phải mạo hiểm một chút - như bị đánh chẳng hạn, chỉ cần chuẩn bị tốt về tâm lý và sinh lý thì không có vấn đề gì cả. Chuẩn bị sinh lý mà tôi nói là chạy trốn đó. Tôi lại chẳng phải là người thân của đối phương,không thể vừa khóc vừa để người ta đánh được, chạy trốn là một sự chuẩn bị cần thiết. Lạc đề rồi. Bệnh nhân tâm thần cũng có tính cách, có người thích thao thao bất tuyệt, có người hơi tý là gây sự, có người luôn im lặng, có người ưa vòng vo, chẳng khác nào những người trên phố ngoài kia. Điều khác biệt duy nhất là: có thể làm những điều mà những người không phải bệnh nhân tâm thần không thể hiểu được. Căn nguyên của việc làm những điều đó nằm ở: sự khác biệt về thế giới quan. Đúng thế, đó chính là điều tôi muốn nói! Thế giới quan! Thế giới quan của họ khiến người ta khó mà tưởng tượng được, cũng rất khó hiểu. Vậy nên, rất nhiều người cho rằng bệnh nhân tâm thần rất khó nói chuyện. Trên thực tế t…
Toang... chiếc cốc trên tay của người đàn ông trung niên giáng xuống trên trán của người mà cô yêu thương nhất. " Ba làm gì vậy hả?Sao ba lại đánh mẹ..." Tiếng la thét cầu cứu vang vọng ra bên ngoài căn nhà nhỏ. Từng giọt nước màu đỏ rơi xuống sàn nhà, mẹ cô nằm gục xuống. Bàn tay yếu ớt cố ngăn không để máu chảy... Gương mặt hốc hác, đôi mắt tròn xoe lệ cứ rơi. Trời đêm nay sao buồn đến vậy. Rộng lớn đến nỗi chứa đựng hết nỗi buồn của cô. Uất ức nhưng không thể chia sẽ cùng ai. Lại khóc.1:00 am Cầm tay mẹ cô lại khóc. Xót thương. Cô nói " Mẹ vất vả nhiều rồi, chịu đựng vì con nhiều rồi, không hạnh phúc thì mẹ cứ ly hôn, con ổn mà đừng lo cho con".Ba tệ lắm mẹ con đã làm gì mà ba phải làm như vậy? Suốt ngày uống say xỉn rồi lại đánh đập chửi bới mẹ con. Hay chỉ vì con là đứa con gái. Haha con gái có tội tình gì mà khiến ba phải như vậy. Con gái không phải là con của ba hay sao? Trên người cô đầy vết sẹo do bị chính người ba ruột đánh đập khi uống say vào.Cô hận vì mình là con gái, cô hận tại sao lại có sự hiện diện của cô khiến cho gia đình mình không có hạnh phúc.Liệu cô sẽ sống hạnh phúc một lần trong đời hay không?* Trích trong truyện " Em sẽ hạnh phúc, bình an, tự do nhưng không phải ở thế giới này..." " Chúc ba mẹ một đời an yên, vui vẻ, không bệnh tật, không phiền lo "" Đời này kiếp này em mãi cô độc "" Yêu anh chỉ có thể giữ trong lòng "" Rõ anh biết tình cảm của em nhưng lại vờ không để ý đến..." ( Tình yêu của Zoe mình không thể nói trong đây được. Vì viết ngắn gọn mong mn ủng hộ tá…
Truyện này là mình viết thêm một cái kết khác cho phim We Are. Mọi người nên cân nhắc trước khi đọc vì nó có thể gây ám ảnh và bạn nào yêu bóng vía có thể sẽ thấy sợ khi xem lại phim We Are. Truyện xin phép bắt đầu.…
Aut : Hìn + KutehihiPairing : HunHanDisclaimer : Chúng nó thuộc về nhau :))Category : Pink, Yaoi, HEWolf Boy And Black Prince dựa trên manga cùng tên của tác giả Ayuko Hatta. Chuyện kể về Lộc Hàm - Luhan, một học sinh cấp 3 bình thường, chuyên đi bốc phét với bạn về bạn trai của mình nhưng thực tế vẫn FA suốt 16 năm. Bạn bè anh bắt đầu nghi ngờ, không còn cách nào khác, anh phải chụp ảnh 1 hotboy và bảo đó là bạn trai của mình. Ai dè đó là lại là Ngô Thế Huân - Oh Sehun - học sinh cùng trường cùng khóa với Lộc Hàm. Nếu muốn cậu ta giả làm bạn trai mình thì Lộc Hàm phải làm cún cho cậu ta. Câu chuyện giữa anh chàng sói và hoàng tử hắc ám bắt đầu... Hợp tác với Kutehihi :v :))…
Trong một thế giới nơi quyền năng ẩn giấu trong từng lời nói, "Ngữ" không chỉ là công cụ - mà là ý chí sống, là tà đạo, là tội lỗi được đóng dấu bởi các vị thần.Linh Ca - một cô gái từ khu ổ chuột, bước chân vào học viện với thân phận học sinh bình thường. Nhưng bên trong cô lại tiềm tàng một thứ không nên tồn tại: Ngữ của Phượng Hoàng, một ngọn lửa cổ xưa từng bị chính các vị thần tuyên bố là dị giáo.Để sống sót giữa những kẻ mài giũa sức mạnh như lưỡi dao, cô phải giấu đi sự thật, học cách kiểm soát bản thân, và đối mặt với những bài kiểm tra không chỉ đánh giá năng lực - mà còn bới móc bản chất.Trong bóng tối, những tổ chức phản thần đang cử người tiếp cận.Trong tim, giọng nói lạ vẫn thì thầm, như đang chờ được thắp cháy lần nữa.…