Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Gồm có thơ, đoản văn, lời ca khúc được trích dẫn và phân tích nội dung sơ lược.Người viết không sở hữu các trích dẫn này, nguồn được trích dẫn và tham khảo được ghi ở cuối mỗi bài viết.Bài viết nhằm mục đích phi thương mại, các bạn đọc yêu mến sự ý vị trong thơ ca Trung Quốc có thể dùng để đọc và luyện chữ.Bạn đọc giàu kinh nghiệm vui lòng dừng lại và góp ý những sơ sót.From Emma with best regards.…
Ngày 14/6Trúc Anh cầm theo 2 bó hoa đến cổng trường THPT V.Quỳnh Chi chạy ra từ trong lớp 12A11, kéo Trúc Anh vào trường."Tao đợi mày mãi. Vào đây chụp với tao."Cô đưa cho Quỳnh Chi bó hoa hướng dương, tay giữ lại bó hoa hồng."Này tặng mày, tốt nghiệp vui vẻ nhé!""Ừm, tao cảm ơn. Ơ mà còn 1 bó hoa hồng mày cho ai đấy?" Nó ngơ ngác hỏi lại.Trúc Anh chỉ cười không nói thêm gì nữa, lấy điện thoại từ trong túi xách. Nhắn tin cho tài khoản 'becauseethwho'[Anhz] : Có thể ra đây được chứ? Tôi đến chụp ảnh kỉ yếu cùng Chi. Tôi cũng muốn chúc Hải tốt nghiệp vui vẻ.Tin nhắn hiển thị đã xem, nhưng không được trả lời lại.Cô đứng nghĩ nghĩ một lúc, vỗ vai Chi."Ê tao đi ra đây tí, mày cứ chụp ảnh lẻ trước được không?"Nó gật gật đầu, bảo cô đi nhanh chút.Trúc Anh ôm bó hoa đi ra gần cửa lớp 12A11 thì dừng lại, nhìn thấy người mình muốn gặp. Đứng sau cửa sổ vẫy vẫy tay. Người đó đi ra, đứng trước mặt Trúc Anh."Cảm ơn Trúc Anh nhé."Cô cười cười chạy ra chỗ Quỳnh Chi để chụp ảnh."Từ từ, quay ra đây tao dặm lại phấn đã." Quỳnh Chi kéo người cô lại. Mặt cô nhìn thấy góc sau của trường, cũng vừa hay thấy luôn cảnh Việt Hải vứt bó hoa hồng cô tặng vào thùng rác gần đó...…
5 năm trôi qua quả là 1 khoảng thời gian dài, vẫn là hình bóng ấy...ánh mắt ấy...và mùi hương ấy....Nhưng đó chỉ là những gì người con gái ấy có thể cảm nhận được khi đi qua những nơi quen thuộc, nơi tôi và anh gặp nhau từ lần đầu tiên...Thời khắc ấy cô không thể quên được một người con trai với mai tóc bồng bềnh và khuôn mặt luôn tràn đầy hạnh phúc . Thời gian dần trôi qua họ đã có một khoảng thời gian bên nhau. Khoảng thời gian hạnh phúc của một lần làm học sinh. Tình yêu trong sáng của tuổi học trò và rồi đến lúc họ phải rời xa nhau trong những giọt nước mắt khóc vì không thể rời xa nhau, khóc vì không thể thiếu nhau bất kì lúc nào. Thời gian để bắt đầu vào 1 môi trường mới cũng đã đến gần. Những dòng tin nhắn quan tâm nhau, lo lắng cho nhau cũng dần dần tan biến, những âm thanh thỏ thẻ qua những cuộc gọi hằng đêm cũng trở nên biến mất ! Bây giờ...cô ấy đã trở thành một nữ sinh cấp 3 của ngôi trường danh tiếng nhất thành phố, khi vừa bước tới cổng ngôi trường cô đã va phải vài một người con trai cô vội vàng xin lỗi nhưng anh ta lại nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh và bỏ đi, nhưng đó chỉ là bắt đầu....Liệu cô gái ấy có thể biết được những điều gì sẽ đến khi cô va vào người con trai đó?…
Trương Ánh Nhiên- một cô nàng yếu đuối, nhạy cảm nhưng lại luôn tỏ vẻ cao ngạo vì sợ người khác sẽ tổn thương mình. Đứng trên vị thế là một học sinh ưu tú nổi tiếng trong trường, cô lại càng sợ hãi. Cô sợ sẽ dính lấy nhiều thị phi. Trớ trêu thay,"ghét của nào trời trao của đó" khi anh - một chàng trai còn nổi tiếng hơn cả cô, bước đến bên cô và dễ dàng nhìn thấu lớp mặt nạ cao ngạo đó. Như thể thần Cupid cố tình gửi anh đến mà trêu đùa cô. "Thương một người không dễ Quên một người càng khó Nếu tình yêu là công việc của thần Cupid Thì tôi là trò đùa của Người"…
Nam sinh lớp 11 Đỗ Nhật Hạ dạo gần đây luôn bị ám ảnh bởi giấc mơ liên quan đến cây tử đằng. Trong lần về quê nội cùng cậu bạn thanh mai trúc mã Nhật Hạ gặp một người thanh niên xuất hiện bên cây tử đằng cổ trên núi. Những bí ẩn trong giấc mơ của cậu dần được hé lộ từ sau khi gặp người thanh niên bí ẩn đó: giấc mơ, cây tử đằng, Chu Tử Hạ, chiếc vòng màu tím.... sẽ cho cậu câu trả lời về "người đợi em- chờ sự hồi đáp từ em".…
Hai người là bạn thân từ thuở nhỏ ở cùng khu chung cư cũ, giờ đã trưởng thành (tầm 24-25 tuổi), sống riêng, làm việc riêng (Wonwoo làm ở hiệu sách độc lập, Mingyu là freelancer chuyên chụp ảnh/thiết kế). Không học chung, không làm chung - chỉ còn mối liên hệ duy nhất là "quá khứ".…
Trọng sinh hết thảy phù hợp diệp tri hạ sở hữu kỳ vọng, nhưng, há có thể mọi chuyện tẫn như nhân ý?Thả nhìn bầu trời mới lớn tuổi nữ thượng tướng trọng sinh như thế nào kinh doanh bình thản người qua đường Giáp nhân sinh?Kết quả tự nhiên là nằm mơ!Một đoạn có liên quan phúc hắc bệnh mỹ nam dụ dỗ lớn tuổi trọng sinh nữ có ái chuyện xưa, tiền đoạn chậm nóng ấm áp, trung gian phấn chấn lòng người, kết cục. . . Ngươi đoán. . .Bài này kinh không dậy nổi cân nhắc, chụp chuyên thỉnh thủ hạ lưu tình. Bài này chỉ do hư cấu, như có nói hùa, nguyên sang là ta Trọng sinh, làm ruộng, có cán bộ cao cấp, có lẽ có lôi nhân cùng đáng khinh.v văn kịch trường nhấtMộc miên bình tĩnh tiếu: dược quán ca ca ngượng ngùng, người ta nhìn của ngươi quang thân mình. . .Trúc tử ngượng ngùng tiếu: . . . Không có vấn đề gì ( ngươi phụ trách là tốt rồi ). . .Mộc miên kiên định tiếu: này sao được? Ta nhất định phải cho ngươi xem trở về!Nội dung nhãn: trọng sinh tùy thân không gian đô thị tình duyên cán bộ cao cấpTìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: hoa mộc miên, hoa tử trúc, hoa tử hữu, cảnh lan ┃ phối hợp diễn: Diệp Thanh thành, đảng lâm, khổng diễn sinh. ┃ cái khác: trọng sinh, làm ruộng, cán bộ cao cấp, hai nhỏ vô tư, sủng ái khôn cùng.…
99+ cách tạo dáng chụp ảnh trước gương đẹp chất cho nam và nữChụp ảnh trước gương không chỉ đơn thuần là việc "tự sướng," mà còn là một cách thể hiện sự sáng tạo và tinh thần thẩm mỹ của bạn. Nguồn: https://lamia.com.vn/blog/chup-anh-truoc-guong…
Cô là một Hot Girl trên các mạng xã hộiCuộc đời chỉ sống vỏn vẹn trong căn phòng mà cô sinh sống Người bạn duy nhất của cô chỉ có chiếc smartphone và lượt kết bạn ảo khủng .....Anh là một nhiếp ảnh gia trẻ Anh là một con người thích ngao du, chụp hình cảnh thiên nhiên Bạn của anh là chiếc Camera Hãy thử nghỉ xem nếu 2 con người khác nhau về hoàn cảnh, cách sống nhưng đều có một đặc điểm chung là họ cô đơn…
Bing boong... Bing boong... Nhật Vy nhân cơ hội đẩy anh ra rồi đi ra mở cửa Đứng trước mặt cô là người mẹ lâu ngày không gặp và nhỏ bạn lâu năm ,Nhật Vy vội nói " Mẹ. Sao mẹ không chờ con ra đón " " Gọi có nghe đâu. May mà xin địa chỉ không thì không biết phải đứng ở sân bay bao lâu nữa " Cô bạn đã lên tiếng trách móc. " Xin lỗi mà. Hai người vào nhà đi " Cô cười trừ rồi dẫn hai người vào nhà. Cô bạn kia chưa bước chân vào thì cô mới nhớ ra một chuyện. Trong nhà vẫn còn có hai người đàn ông mà cô và Tú Tú đem về tối qua. Cô vội vàng ngăn hai người lại. " Mẹ đứng ngoài đây chờ con một chút được không. Con cần dọn dẹp một chút ". nói xong cô nhanh chóng đóng cửa lại, chạy thật nhanh vào trong. " Mẹ em đến rồi. Hai người các anh đi ngay lập tức cho tôi. Chị Vân, Tú Tú dọn dẹp giúp em một chút "Cô thì cuống cuồng dọn dẹp xem trong nhà còn gì khả nghi không. Nhưng ai đó lại cố ý tỏ ra như không có chuyện gì. không có ý định rời đi. " Đi ngay lập tức. " Cô đứng trước mặt anh nói. " Tại sao anh phải đi " Anh cũng nhìn cô." Vì đây không phải nhà anh. Đi ngay" Cô bắt đầu hạ giọng. " Hôn tôi thì tôi sẽ đi. Nhanh lên không mẹ phải đợi " Anh thấy cô bắt đầu mất kiên nhẫn nên càng nhắc nhở cô. Cô đưa tay tát anh một cái nhưng anh lại bắt được tay cô. Kéo cô vào lòng, tay kia giữ lấy gáy cô rồi cúi đầu hôn một cái . " Này! Làm gì mà lâu thế…