[Bangchan♡Hyunjin] Chốn Bình Yên, Nơi Mình Yêu
"Cậu mới đến đây lần đầu à?"."Rõ ràng vậy sao?".Hyunjin gặp Bangchan trên chặng đường học cách sống.…
"Cậu mới đến đây lần đầu à?"."Rõ ràng vậy sao?".Hyunjin gặp Bangchan trên chặng đường học cách sống.…
Author: dulcetchanTranslator: LéTags: thợ xăm Bin x nhân viên tiệm hoa Lix, fluff, soft...Chàng trai có hoa anh thảo trên tóc, những đốm tàn nhang và chiếc mũi nhỏ nhắn, và đó là tranh vẽ Felix. Một bức vẽ của cậu, có lẽ là từ thứ Ba. Tại sao lại có hình vẽ của Felix treo trên cửa sổ tiệm xăm?…
Có những ngày tôi đứng trong vườn nhìn về phía con đường đất trước nhà, tự hỏi liệu có ai sẽ lại đứng ở phía bên kia ràng rào, tay bấu vào mấy thanh tre, hỏi xin mấy luống rau nhà như cách thằng bé đã từng. Tôi không biết. Nhưng tôi tin, nếu một ngày nào đó thằng bé quay trở lại, cổng vẫn dang rộng chào đón nó.…
Chuyện kể rằng có một chàng nghệ nhân trẻ phải lòng bức tượng mình tạo nên. "Nếu có kiếp sau ta muốn chàng tới tìm ta."Mở bài mượn một chút Thần thoại Hy Lạp, mong mọi người đọc với tâm ý vui vẻ nha. Xin đừng mang đi đâu trước khi hỏi ý kiến mình. Cảm ơn.…
CHUYỂN VER!!!chưa có sự cho phép nên đừng mang đi đâu ạau gốc: Iris1095fic gốc: https://www.wattpad.com/story/205394560-b%C3%A1c-qu%C3%A2n-nh%E1%BA%A5t-ti%C3%AAu-hotsearch-ly-h%C3%B4n…
Sehun là một cậu bé sinh ra ở khu ổ chuột của thành phố Seoul, mồ côi cha từ nhỏ- chấp nhận bán thân dưới cái lốt "thợ hồ" để kiếm miếng qua ngày.....Luhan, một anh chàng thực tập sinh ngờ nghệch, đón Hun về và không biết phải làm gì... Anh bật khóc khi Sehun cởi đồ ra trước mặt mình... Sehun thất vọng và chán nản, cậu "vô tình" bỏ đi ngay trong đêm mưa tuyết với "cả đống tài sản của Luhan" ... Mọi chuyện thực sự là như thế nào? Mời các bạn đón đọc fic của mình nhé!…
QT, cp Địch x HoaĐịch Phi Thanh X Lý Liên Hoa.Mọi người đọc truyện vui vẻ ❤️❤️❤️…
Yêu nhau chỉ đơn giản thế thôi.…
Tui up vì đam mê, raw, hoặc xài AI, mang mục đích giải trí hoi, mọi người ủng hộ nha.Tui ship all x Bát gia OOC, nhiều sạn, AI dịch lâu lâu như fa kè, mn đọc giơ cao đánh khẽ, cmt thả tym cho tui vui nha, cảm ơn mn…
thú thật với em, rằng tôi chưa từng được "sống", tôi chỉ tồn tại thôi. rất khó để hứa với em rằng tôi sẽ yêu em mãi mãi, như Phạm Lữ Ân từng viết: "hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi". nhưng máu và trăng sẽ chứng giám cho tôi, rằng từng nào còn yêu em, tôi sẽ yêu em bằng tất thảy những gì tôi có…
hồ ly luôn mang lời nguyền về tình yêu vĩnh cửu của nó..…
Dịch mấy cái quotes của các bé nhà thôi…
Hyunjin bị lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh nào đó, lại vô tình gặp được một tiên tử nọ...…
Ciara Eternita - là một người luôn mưu cầu hạnh phúc, dù chỉ là một hạnh phúc nhỏ nhoi....…
Tags: Age regression, Little!Felix, Caregiver!SKZ, softTranslator: LéBản gốc: on-goingBản dịch: ngang bản gốcSummary:Lee Felix và tóm tắt về hành trình hồi quy tuổi cùng với những người chăm sóc của em ấy.T/N:Hồi quy tuổi tác (Age Regression) xảy ra khi một người nào đó quay về trạng thái tâm trí trẻ hơn tuổi thật. Sự thụt lùi này có thể chỉ trẻ hơn vài năm hoặc dài hơn là quay về thời thơ ấu hoặc thậm chí là trẻ sơ sinh.Trong fanfiction có thể hiểu sự hồi quy tuổi tác là một cơ chế bảo vệ vô thức để tự bảo vệ bản thân khỏi chấn thương, căng thẳng hoặc tức giận.Hồi quy tuổi đôi khi được sử dụng trong tâm lý học và liệu pháp thôi miên. Nó cũng có thể được sử dụng như một công cụ self-help hoặc giúp giảm căng thẳng.Một số thuật ngữ thường gặp trong thể loại Age Regression:Little: Người hồi quy tuổiCaregiver: Người chăm sócLittle space/head space: Không gian nhỏ aka không gian mà Little bước vào khi hồi quyCglre = care giver little regressor: Cách gọi mối quan hệ giữa Caregiver và LittleTruyện tớ dịch rất vội và không beta, sẽ có nhiều lỗi dùng từ và chính tả. Vui lòng đọc kỹ tags trước khi đọc fic.…
Ai thích dòng anime kinh dị cùng mật ngữ chòm sao thì bơi vào .By : Dominic Ghost…
[Reverse Falls] Love you so much!…
Tag : Hiện đại, trùng sinh, huyền huyễnCp : Hwang Hyunjin × Lee Yongbok Văn án :Lee Yongbok bỗng nhiên bị bám đuôi bởi một nam thanh niên kì lạ. Kẻ này tự nhận mình đã sống hàng trăm năm, trải qua hàng trăm cuộc chiến, nếm đủ mùi vị của ngàn đau thương chỉ để đợi chờ đứa trẻ ngày ấy lại mang cho mình một miếng đậu phụ .....…
"Hyunjin đâu rồi?..."…