작별 왈츠 |zhanghao| - farewell waltz
"violin cũng giống như tình yêu, em kéo căng sẽ đứt đoạn đấy...""còn ngược lại?""sẽ nhạt nhòa"…
"violin cũng giống như tình yêu, em kéo căng sẽ đứt đoạn đấy...""còn ngược lại?""sẽ nhạt nhòa"…
"chỉ cần một câu hỏitôi dường như còn chẳng cần thiết phải nghĩ ra câu trả lời..."© cover source: FREE Christmas Bundles for Procreate Designs (ờm...)des: @baramkaebi…
"Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông. Không lấy được nhau thời trẻ, ta sẽ lấy nhau khi góa bụa về già."⛰Trong kho tàng văn học dân gian của người Thái Tây Bắc, truyện thơ "Xống chụ xon xao" (Tiễn dặn người yêu) có một vị trí xứng đáng. Với mọi thế hệ người Thái Tây Bắc, "Xống chụ xon xao" là quyển sách quý nhất trong mọi quyển sách quý! Theo các nhà nghiên cứu: "Tiễn dặn người yêu" là một kiệt tác nghệ thuật dân gian có giá trị nhân đạo sâu sắc, là truyện thơ hay nhất trong kho tàng truyện thơ của các dân tộc ít người, một tác phẩm lớn trong nền văn học Việt Nam.©Các bản dịch từ tiếng dân tộc Thái của truyện thơ Xống chụ xon xao được chia sẻ trên nhiều diễn đàn mạng nhưng chưa có trên Wattpad nên mình-Alph16 thiết kế bìa và làm bản Wattpad Edition cho câu chuyện tình yêu buồn rầu nhưng đầy ý nghĩa này của hai bạn trẻ người Thái. Toàn bộ bản dịch là tổng hợp từ nhiều nguồn, mọi vấn đề về bản quyền xin liên hệ qua Instagram (hoangphucalpha) và Wattpad (Alph16).…
"Ngày nắng chẳng chờ chúng ta kết duyên đâu, từ giờ yêu nhau luôn đi nhé !"…
Từ sếp, đối thủ đến true love.p/s : mấy chap đầu dở tệ do trình viết chưa lên, viewer thông cảm cho tớ ạ.…
(!): only DuyAnh anh no switch.; mỗi chương là một câu chuyện riêng.…
Tình đầu ngát nhài trắngCó anh bên vệt nắngNhìn em cài nhành hoaTình ta đẹp bao laNhư thu chiều cuối ngỏDắt nhau qua lối nhỏThẹn thùng mình yêu nhau…
Tác giả : Trish Randall.Nó - Trần Bảo Ngọc chỉ cần một chút nữa thôi là nó đã đạt đến trình độ siêu đẳng của một NEET, suốt một năm ròng nó nhốt mình trong phòng để chơi game và xem Anime. Và sau một năm khổ luyện, nó đã trở thành một game thủ nổi danh trên khắp các diễn đàn, từ những game cần có kĩ thuật khéo léo cho đến những game cần tới một cái đầu siêu việt, nó đều phá đảo. Rồi một ngày, nó được một con bạn là một OTAKU, giới thiệu cho một cái Anime chết tiệt là Ansatsu Kyoushitsu. Vì sao cái Anime này lại chết tiệt? Vì bằng một cách chó đẻ nào đó, nó xuyên thẳng vào thế giới này vào nhân vật Okuda Manami - bánh bèo chính hiệu. Đã xuyên đến đây một cách nhục nhã, lại còn chui thằng vào diễn viên gần phụ, vậy là nó quyết định sẽ là một Okuda Manami hoàn toàn mới.**Lưu ý : Nhân vật Okuda Manami đã bị biến tấu đi rất nhiều, Au là hủ là bách là sắc nên đừng hỏi vì sao truyện lại có những yếu tố Gay và Les và có một số chi tiết không phù hợp với trẻ trâu manh động. Mong các bạn ủng hộ.…
"Tôi gục đầu xuống vai anh để anh không biết rằng tôi đang khóc, nhưng chắc là anh biết đấy... chuyện gì về tôi anh cũng biết, dù anh thích vờ rằng anh chẳng quan tâm. Vai anh cứng, cấn má tôi đau, nhưng tôi không dám vòi vĩnh anh, đòi anh cho gối lên đùi như dạo trước. Tôi không còn là đội trưởng của anh nữa, tôi hết cái đặc quyền ấy rồi."…
"Chị Trà, em đi đây."Trà ngẩng lên, thấy Tư đã mặc sẵn bộ đồ bạc màu, đôi giày cao su cũ kỹ lấm đất. "Nhớ cẩn thận nhé, đừng đùa nghịch linh tinh."Tư nháy mắt, cười trêu: "Yên tâm! Có khi xong việc sớm, em lại hái thêm hoa về cho chị đấy."Nói rồi, Tư quay lưng bước đi, chẳng để Trà kịp nói thêm lời nào. Nhưng vừa bước qua khỏi bậc cửa, cô lại dừng lại, hơi quay đầu, giọng thoáng chút ngập ngừng mà vẫn giữ vẻ đùa cợt:"À mà này, nếu em không về... chị đừng quên bó chè rừng hôm nay nhé!"Trà khẽ giật mình, định nói gì đó, nhưng Tư đã chạy xa, tiếng bước chân lẫn vào âm thanh ồn ào của cả nhóm. Cô nhìn theo bóng dáng ấy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó tả.Chị không biết rằng, câu nói bâng quơ của Tư lại là lời nhắn nhủ cuối cùng cô bé để lại.…
18 tuổi ấy, người ta đã bảo là già khắm già khú ra rồi, mà nếu đã có chồng, thì vài mụn con chứ chả ít, mà đằng này, người được nhắc tới kia, trải 20 cái Tết, tròn không thể méo hơn nữa, thế mà vẫn ế chỏng ế chơ ra.Cưới rồi, cuối cùng thì ả cũng có người chịu rước rồi...___________________TRUYỆN CHUYỄN VER CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ NÊN CÓ THỂ XOÁ BẤT CỨ LÚC NÀO🙃🙂_____#1.Taejen : 9/8/2023🥇…
Em đang nơi đâu có hay rằng anh đang rất nhớ em…
"Cô út ! tôi thương cô..."..._________________________________________Couple chính: Quốc SaCouple phụ: Hanh Ni…
"Tình yêu không chỉ là sự bùng nổ của Dopamine. Đó là hành trình tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn giữa tâm bão."Cố Lam Thanh là một Tiến sĩ Tâm thần học thiên tài, người tôn thờ sự hoàn hảo và trật tự tuyệt đối. Cuộc sống của cô là một bản danh sách gạch đầu dòng được kiểm soát nghiêm ngặt: Không vi khuẩn, không sai số, và tuyệt đối không có những cảm xúc thừa thãi. Cô dùng dao mổ của lý trí để giải phẫu mọi vấn đề, kể cả tình yêu.Lâm Nhật Hạ là một Giám đốc Nghệ thuật nổi loạn, một ngọn lửa hoang dại sống bằng bản năng và những vệt màu hỗn độn. Cuộc sống của cô là một bức tranh Abstract đầy ngẫu hứng, nơi cảm xúc là thứ duy nhất dẫn đường.Hai con người ở hai thái cực đối lập bị buộc chặt vào nhau bởi một dự án hợp tác bất đắc dĩ và một kẻ thù chung nguy hiểm - Hàn Thiên Vũ, gã bạn trai cũ ái kỷ đầy mưu mô.Ban đầu, đó chỉ là một bản hợp đồng cộng sinh: Thanh cần Hạ để thoát khỏi sự kiểm soát gia tộc; Hạ cần Thanh để tìm lại sự cân bằng sau những tổn thương. Nhưng khi những cuộc tranh luận về "Logic" và "Cảm xúc" dần biến thành những cái chạm lén lút, những nụ hôn trong bóng tối và sự thấu hiểu đến tận tâm can, họ nhận ra mình đang bước vào một vùng nguy hiểm.Khi "Thánh địa vô trùng" của vị bác sĩ bị xâm lấn bởi những sắc màu rực rỡ, và "Sự hỗn loạn" của người họa sĩ tìm thấy bến đỗ bình yên... liệu họ có đủ dũng cảm để phá vỡ mọi quy tắc và chấp nhận một "liệu pháp" chưa từng có trong sách giáo khoa?Một câu chuyện về sự va chạm giữa Trí tuệ lạnh lùng v…
Cuộc sống này vốn dĩ đã ngắn ngủi, Park Jimin gặp được Jeon Jungkook, quãng đời còn lại đều trở nên ngọt ngào._babi, just for u @uynee_…
"nói suông thì không tính đâu đấy?". .... "trông em khốn đến vậy cơ à?".…
người việt bay mà không cần cánh kìa , ông không chơi ông không hiểu đâucm : fn , rh , gk , oz…
Khi mục đích của việc đi học không còn là để tiếp thu kiến thức 22 cá thể, 22 cá tính khác nhau cùng hội tụ trong một lớp học. Tưởng không hợp mà hợp không tưởng.Lớp toàn một lũ hề - Hiền triết Na Yuta*Lưu ý: mọi chuyện xảy ra trong fic đều là sản phẩm của trí tưởng tượng, xin đừng áp dụng vào đời thật.*…
Tên bản gốc:Cắn Lên Đầu Ngón Tay Anh.Tác giả:Tô Cảnh Nhàn.CP gốc: Lục Thời - Sở DụCP Chuyển ver: Bùi Anh Ninh - Nguyễn Tùng Dương.Chuyển ngữ:Cánh CánhChuyển ver lại:Ng PhTình trạng bản gốc:Hoàn. ( 88 chương chính văn )Thể loại: 1v1, HE, Vườn trường ngọt văn. Ngọt, ngọt, ngọt ~~ Sủng | Lạnh lùng, đẹp trai, đánh nhau giỏi, học thần công x xinh đẹp tự luyến, tính cách tốt, học tra thụMặc dù Tùng Dương là một học tra không còn đường cứu chữa, nhưng không thể phủ nhận là cậu ta có gia cảnh tốt, nhan sắc lại còn cao đến mức khiến các bạn không thể không công nhận cậu là giáo hoa của trường tư nhân Gia Ninh.Cả trường đều biết, Tùng Dương nhìn không vừa mắt nhất chính giáo thảo Anh Ninh, là người nhiều lần đứng nhất toàn khối, cầm nhiều giải thưởng thi đua tới nỗi mềm tay, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự gò bó chính mình, biểu tình như không hề quan tâm tới bất cứ thứ gì.Cho tới khi, sau giờ tan học, có người nhìn thấy trong rừng cây nhỏ của trường học, Tùng Dương lôi kéo tay áo sơ mi trắng của học thần, vô cùng đáng thương, "Anh Ninh, cho em cắn một miếng thôi, em nhất định sẽ nhẹ nhàng mà."Anh Ninh đưa tay để vào miệng Tùng Dương, "Cắn mạnh một chút cũng không sao."…