'TK' | Vĩnh Cửu
Một tình yêu không hồi kết, dù dân gian hay địa ngục, dù cho có luân hồi chuyển kiếp thì ta vẫn mãi là của nhau. Chiếc kẹo 'ngọt' có vị đắng, cay, bùi được bóc ra ngày bảy tháng tám năm hai hai.…
Một tình yêu không hồi kết, dù dân gian hay địa ngục, dù cho có luân hồi chuyển kiếp thì ta vẫn mãi là của nhau. Chiếc kẹo 'ngọt' có vị đắng, cay, bùi được bóc ra ngày bảy tháng tám năm hai hai.…
Hình…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận.…
Tự Sự.…
BHTT…
mang yếu tố mơ mộng…
Author: Tịch NiệmThể loại: Trọng sinh, ngược, nữ cường. ----------------------------------------- 《 Văn án 》Là hắn từng cố chấp muốn đưa nàng rời khỏi Tướng phủ, dùng toàn lực chở che nàng suốt đời suốt kiếp.Cũng là hắn từng kiên tâm muốn nắm lấy tay nàng, cùng nàng trải qua những ngày an yên, tận cho đến lúc răng long đầu bạc.Chỉ là, tháng năm vần vũ kiếp người, sơ tâm ngày nào cứ thế bị từng trận từng trận gió tanh mưa máu rửa trôi mất.Để rồi, một ngày kia, hắn bất chợt nhìn lại, chỉ thấy hai bàn tay mình nhuốm đầy máu tươi của nàng.Vị Thủy sóng xô, đào hoa rơi lả tả. Một khắc hẹn thề kia, cả một đời của hắn vĩnh viễn cũng không thể quay về được nữa.…