tôi không biết đặt sao nhưng mà ừ nó là KageHina
lần đầu tôi viết các senpai từ từ thôi.…
lần đầu tôi viết các senpai từ từ thôi.…
dịch từ truyện cùng tên. Tác giả Thất Anh Tuấn. tiếp tục từ chương 17 theo raw gốc.(tự dịch tự đọc)…
Đây là AU của mình. Mình muốn viết một câu truyện về Việt Nam, về sự phát triển của quốc gia. Lưu ý đây là thể loại nghiêm túc nên sẽ hơi nhạt và buồn chán! Bạn có thể rời đi nếu không muốn đọc. Vì là dân mới, mình sẵn lòng đón nhận góp ý của các bạn. Hy vọng mọi người sẽ thích và đón nhận truyện của mình!Truyện được viết dựa trên suy nghĩ và ý tưởng của mình nên ngoài yếu tố lịch sử cũng sẽ có thêm nhiều yếu tố viễn tưởng khác để mạch truyện được trơn tru hơn. Lưu ý là truyện không ý xúc phạm một cá nhân, tổ chức hay quốc gia nào.Vì mình rất lười đọc lại nên truyện có thể hơi sượng và vấp phải nhiều lỗi chính tả khác nhau.Mình sẽ cố gắng đăng chap mới đúng thời hạn, hẹn mọi người vào cuối tuần nhé…
Thế cân bằng diễn ra khi đất trời hòa hợp và nó sẽ không thể tự phá vỡ nếu không có sự đụng chạm từ bàn tay của con người. Điều gì do con người làm hỏng thì quá trình sửa chữa cũng phải do chính con người tự tiến hành. Những mảnh kĩ ức vụn vỡ sẽ được lụm nhặt và chắp vá thành bức tranh hoàn chỉnh, quá khứ tội lỗi sẽ được phơi bày và biết đâu đó cũng chính là chìa khóa để giải cứu cả hiện tại lẫn tương lai."Chúng ta... có thể làm được chứ?""Học cách tin tưởng lẫn nhau đi!""Tránh xa ra, đồ đần!"…
Trùng Sinh Chi Làm Vợ Kẻ Thù Tác giả: Tụ Phất Tuyết Thể loại: Đam mỹ, ABO, sống lại báo thù, cơ giáp, thăng cấp, 1x1, ngọt văn, chậm nhiệt, HE Couple: Đầu gỗ ngạo kiều nữ vương A thụ (thể chất đặc biệt có thể sinh con) x muộn tao thê nô trung khuyển A công Biên tập: Khởi Linh Độ dài: 292 chương (chính văn) + 7 chương ( ngoại truyện) Tình trạng: Đang tiến hành Nguồn: https://vuquatichnien.wordpress.com/tro ... vo-ke-thu/ Giới thiệu: Chung Viễn Thanh: "Thế gian phỉ báng em, lừa gạt em, sỉ nhục em, giết hại em, anh muốn làm thế nào đây?" Tần Phi Tương: "Giết!" Chung Viễn Thanh: "Mình nói nhỏ thôi, mà anh giết bọn họ xong không sợ bẩn tay mình à." Tần Phi Tương: "Thế nên làm thế nào?" Chung Viễn Thanh: "Chó cắn chó cũng là một trò hay." Tần Phi Tương: "........" Chung Viễn Thanh: "Sao? Anh có ý kiến?" Tần Phi Tương: "Không hề, em nói gì cũng đúng hết!" Kiếp trước, Chung Viễn Thanh ôm hận mà chết, trùng sinh về hai mươi năm trước, hắn quyết định có oán báo oán, có thù tất báo! Trên con đường từ từ trả thù, hắn thêm lần nữa đứng trên đỉnh cao, cùng với đó, Chung Viễn Thanh cũng gặp được người chân chính ở bên hắn cả đời.…
truyện tình cảm mình nói vậy thôi nói dài quá mất công viết mỏi tay lắm Vậy thôi bye nha À quên không nói cái phần mình vô tả chuyện tình cảm thôi đấy lấy phần còn lại các bạn cứ đọc là phần mình đang ghi đây này hà hà hà…
📝 Tác giả: Huỳnh Thắng📮 Con gái à, tuổi trẻ chỉ có một, thanh xuân lại chóng qua.Đừng đặt tình cảm cho một ai đó quá nhiều. Yêu vừa đủ thôi, nhưng nhất định phải hạnh phúc! ✨…
🔞H+,hơi tục,lần đầu Au viết nếu có gì sai sót thì thông cảm ạ,cảnh baos trước khi đọc#jimin#teahuyng#jungkook❌Ko sao chép vd🚫edit❌…
Nói chung viết để tự đọc cho bớt vã 😎 ;> mỗi chap có thể ngắn hoặc dài tùy theo hứng thú của tác giảLƯU Ý : NHỮNG CÂU TRUYỆN MÌNH VIẾT ĐỀU LÀ VIẾT VỀ NHÂN VẬT ĐẠI DIỆN CỦA HỌ KHÔNG PHẢI NGƯỜI ĐỨNG SAU NHÂN VẬT.…
Vẻ đẹp của anh thanh niên…
Em đến bên tôi ngày hoa nởKhóm lửa trong tim bỗng tuôn phừngPhớt sương trên mi hàng óng ánhThứ em mong chờ là đây chăng?Không, em rằng mình lo lắngHạnh phúc, tương lai cho đời tôiRằng em mong sớm mai mình hẹn ướcDưới bóng hoàng hôn ta thành đôi.Ngả người nương vai em trĩu nặngLòng tôi cặn phủ chốn bi aiEm sẽ nghe khi thì thầm nho nhẻVầng dương thỏ thẻ hoá làn troMặt trời hỡi mặt trời toHừng quang nhảy nhót phủ đầy bóng ai. Liệu ánh dương khất nay mai?Hồn tôi chết bảy, người rời cất đi...Hỡi tình si nhạt mơ màngNhư thiêu thân với lửa ghì nóng rangLửa tình ta giữa bạt ngànTâm dang dở, tìm bảy phần hồn xácBa phần kia nửa hoá lụi tàn.…
💫dịch : team y y 💫💫edit : Mẫm mẫm 💫💫💫tác giả : HỒNG QUÂN- cùng artist Hoà thượng " ngốc" và cẩm y vệ 💫nd: mười năm trước một cuộc sơ ngộ ko mấy vui vẻ , từ đó về sau kết nên nhân duyên khó hiểu. Lần gặp sau đó là duyên phận hay là nhân quả ?? Mười năm sau lần nữa gặp nhau, bọn họ lại làm ntn ?? Một nữ tử tinh quái tràn đầy nhiệt huyết Một nam tử phúc hắc yêu nghiệt thất thường .......…
Trích đoạn "Hoàng Thượng ! Người chỉ nhìn thấy Tấm khóc mà không hề hay rằng Cám cũng biết đau..."Vân Thường...nàng đã độc ác sao lại không độc ác đến cùng ? Còn nếu nàng lương thiện thì sao ngay từ đầu nàng lại độc ác ?Trẫm không cần biết Cám tàn ác thế nào. Càng không muốn biết hắn đã giết Tấm ra sao. Điều Trẫm biết chính là tất cả việc hắn làm là vì hắn yêu trẫm...Từ khi gặp tiểu tử thối ấy trẫm mới nhận ra được cái gì là yêu một cách cuồng dại. Cách hắn yêu và bảo vệ tình yêu với trẫm khiến người khác không thể nào không thương xót !_________________________________________➡ Đây là truyện gốc (vài ý góp nhặt từ một số tác phẩm)💢 BẢN GỐC 💢 [Đam mỹ - Ngược tâm - Ngược thân]🚥 HE - đã hoàn🚥 Re-up, chuyển ver Vui lòng ib và ghi nguồn đầy đủ !!!⭕️ Thỏa mãn là chính, không có ý xúc phạm đến cá nhân hay tập thể nào, không phải nơi để vào rắc drama❌ TRUYỆN VIỄN TƯỞNG không có thật ! Dựa trên truyện cổ tích TẤM CÁM⭐ Một số tên và nhân vật không giống với truyện cổ tích…
Vốn dĩ đời người trãi qua ngắn ngủi, vì vậy chúng ta nên cố gắng bước tiến về phía trước, hy vọng phía cuối con đường nhìn thấy phong cảnh đẹp. Nhưng khi chúng ta thực sự đến điểm cuối đó, chờ đợi chúng ta lại là phong cảnh nào? Tôi không thể nghĩ ra nên nói chuyện với một vài người... là những người bước lên "chuyến tàu cuối" của cuộc đời. Đối với họ, hành trình sinh mệnh chỉ còn lại trạm cuối cùng, họ muốn dừng chân, ngắm thật nhiều phong cảnh hai bên đường, cho dù chỉ là một bông hoa nở, một chiếc lá rơi...Thì ra, câu chuyện của cuộc đời không giống như tiểu thuyết, câu chuyện của cuộc đời luôn không biết lúc nào thì đột nhiên dừng lại, chỉ còn lại là bông pháo hoa rực rỡ và ngắn ngủi trong ký ức mỗi người.…
chittaphon nhấp một ngụm whiskey, nghĩ đến những ngày còn đi học, những ngày còn được nhìn thấy ánh mắt mật ong ấy, những ngày còn được chạm vào mái tóc nâu mềm, được ôm anh như thể ôm một chú gấu khổng lồ dễ thương, và được anh đặt bàn tay to lớn lên đầu mình đầy âu yếm.mặt trời của em, chàng thơ của em, nỗi đau của em. liệu anh có còn nhớ những ngày ấy, như em ?…