Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Đêm rồi mà sao lại thấy nắng ở trong tim nhỉ?".Author: Chanh Ká- Ta là ng nghiệp dư. Truyện ta làm thích thì đọc ko thích thì thôi.- Ném đá cũng chẳng sao, ta xây cục dân chính cho otp ta cũng đc . - Chiện ta nói nó nhạt lắm. - cảm ơn mấy nàng vì đã đọc truyện của ta.…
luân đôn, xứ sở của sương mù, nơi đó có một ga tàu cũ kỹ mang tên ga bụi. chẳng một ai còn nhớ từ bao giờ sân ga ngừng hoạt đông, cũng chẳng người nào biết lý do. rồi một ngày, chính quyền thành phố sửa sang lại, thổi hồn mới vào nơi lặng im ấy, biến nó thành điểm tham quan đông đúc, nơi du khách ghé qua như lạc vào một câu chuyện cổ. người dân vẫn luôn thì thầm với nhau rằng, chuyến tàu duy nhất ở đây chỉ dành cho những "phù thủy".và khi đêm buông, trong màn sương mỏng và ánh trăng nhạt, vài bóng người khoác áo chùng lặng lẽ khuân những chiếc vali cồng kềnh lên toa tàu. ánh đèn vàng nhè nhẹ hắt lên những vệt sương, con tàu khẽ rung, rồi lặng lẽ lăn bánh rời ga...…
VĂN ÁN:Ngụy Mẫn ở một hồi tai nạn xe cộ trung xuyên không trở thành kinh thành trung giàu có nhất to lớn Ngụy gia tôn tiểu thư,Cha không đau, hạ nhân khi dễ, còn có cái nhị di mẫu muốn làm Ngụy gia chủ mẫu khắp nơi làm khó dễ,Nàng không riêng ôm chặt tổ mẫu đùi, còn phải đem hết toàn thân khí lực đem người đáng ghét đuổi ra đi, thư thư phục phục sống,Đến cuối cùng nàng mới phát hiện nguyên lai chân chính kim đùi là nàng cứu trở về đến Tưởng Lan Đình!…
tác giả: linhpear710năm mười bảy tuổi, thiên bình mang theo tình cảm đơn phương chưa kịp chớm nở đã chóng tàn về phương trời bắc âu xa xôi, để lại bạch dương tê tái mà trưởng thành qua biết bao năm tháng ở nơi mà cả hai bắt đầu. khi em rời đi, không chỉ có mình cậu bạn cùng bàn suốt những năm tháng thanh xuân, mà còn một chàng trai khác, bạn của anh trai em, thiên yết bị đắm chìm trong nỗi nhớ nhung.năm nay mùa hè không còn như trước nữa, em biết bản thân chẳng thể mãi trốn chạy được bầu trời thanh xuân rộng lớn kia, những ánh nắng, hạt mưa và hương hoa trong gió vẫn hoài đem đuổi, ám ảnh tâm trí thiên bình, và em biết mình cần phải hồi đáp lại quá khứ một câu trả lời thích đáng, quan trọng hơn tất cả, là hai chàng trai cũng ngóng trông em bất kể mùa màng.…