Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chúng tôi yêu nhau như chết đi sống lại, chúng tôi - những kẻ mang trong mình những vết thương riêng đang cùng nhau nuôi nấng những mộng tưởng hạnh phúc mong manh của tuổi xuân. Nhưng cuộc đời không để chúng tôi yêu nhau như thế, nó vùi dập mảnh tình ấy thành tro thành bụi, chỉ để lại những giấc mơ dang dở, để lại một ước nguyện hoang tàn. * * * Nghe vậy chứ truyện không buồn đâu mọi người, mạnh dạn đọc đi!!! ______ Ngày bắt đầu: 5/7/2024…
🎙️ Tôi là Cố Du Nhiên, ca sĩ quốc dân, từng đứng trên đỉnh hào quang.💔 Nhưng chỉ một câu nói của người yêu cũ, tôi mất hết: danh tiếng, sự nghiệp... và cả mạng sống.👶 Bị vu oan bỏ rơi con, bị anti tấn công, bị bóp nghẹt đến nghẹt thở...🕯️ Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, tôi đã buông tay.🔁 Vậy mà khi mở mắt ra-tôi lại trở về bảy năm trước.🔥 Lần này, tôi sẽ đạp lên quá khứ mà bước, và lật đổ từng kẻ đã chôn sống tôi.🔝cre: chuyện jack và thiên an😇😇…
Tác giả: Một Chiều Chẳng Mưa.Thể loại: BL, NP, Game, Thanh Xuân, Tình Cảm, Nhẹ Nhàng, Chữa Lành, Học Đường.Couple: All x Isagi Yoichi.Tóm tắt bằng một câu: Hình như bạn qua game của tôi có gì đó không đúng lắm. Lưu ý: Mình lấy ý tưởng từ game Honor Of Kings (Vương Giả Vinh Diệu).…
---Trích---Mặc dù nói là đi hẹn hò, nhưng hai người cũng không có kế hoạch gì chi tiết. Thế là Giản Ngộ Châu lên mạng tìm xem quy trình hẹn hò của các cặp tình nhân.Tình nhân bình thường: Xem phim, ăn cơm, dạo phố, thuê phòng bịch bịch bịch.Tình nhân văn nghệ: Đi Tây Hồ, ăn cơm, nghe ca nhạc, thuê phòng bịch bịch bịch.Tình nhân thích chơi: Công viên trò chơi, cơm tối, quán bar, thuê phòng bịch bịch bịch.Giản Ngộ Châu: "..." Lục Phồn không biết vì sao sắc mặt anh lại lạ lùng như vậy---------------------Chân dài quá... Lục Phồn vô thức đưa mắt từ gót chân nhìn lên, lòng vừa xem vừa cảm thán, mãi đến khi ánh mắt dừng lại nơi giữa đùi, chiếc quần hơi chật phác họa một đường cong mơ hồ, cô mới giật mình như chạm điện, vội vàng nhìn sang chỗ khác.Quỷ thật! Đáng lẽ phải chọn cho anh cái quần nào rộng hơn.Giản Ngộ Châu hoàn toàn không phát hiện sự khác thường của cô, cũng không có tâm tư thưởng thức lại chân mình, anh đi thẳng qua giành lấy cây lau nhà trong tay Lục Phồn: "Để anh chùi".Lục Phồn không cãi nhau với anh nữa, cô ôm bình hoa cúi đầu đi qua, vào phòng bếp rồi đóng sầm cửa lại.Giản Ngộ Châu: "..." Anh bắt đầu nghĩ, có phải mình làm sai cái gì rồi khôngPs: 1,2 chương đầu hơi nhàm nhưng những chương sau ko đọc thì tiếc đấy!!!…
Cô - một thiếu nữ tò mò về thế giới thiên nhiên.Cậu - một thiếu niên chỉ có thể truyền tải ý nghĩ qua câu chữ.Khoảng lặng, nhưng không hoàn toàn lặng im.…