Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Này Park Jimin, em đừng có nhọn cái mỏ ra khi giận dỗi nữa, nhìn nó có khác gì cái mề gà không.""Jungkook kệ em, cái mề gà này Jungkook ăn mỗi ngày mà giờ Jungkook chê hả. Từ mai... À không, từ hôm nay em không để Jungkook chạm vào nó nữa. Hứ.""Đứng lại coi, em đi đâu?""Em kệ Jungkook, em đi tìm người khác thích ăn mề gà.""Em dám không, em mà bước ra khỏi nhà anh đánh gãy chân em. Yahhh... Park Jiminnnnn..."…
Đây là bộ linh dị thứ 2 mình sẽ dịch, mong mọi người ủng hộ!Nếu có đóng góp ý kiến xin comment bên dưới và nhớ cho mình 1 vote mỗi chương nha!❤️❤️❤️❤️❤️💕💕💕💕💕---------------------------------------------------Giới Thiệu:Người từ lúc được sinh ra cho đến khi chết đi chính là một quá trình, một khi đã chết cũng liền trút một hơi. Nhưng trên đời này luôn có người không muốn tắt thở, thi thể không muốn tiến vào quan tài, quỷ không muốn đi âm phủ. Người làm nghề trừ tà như chúng tôi, nói trắng ra chính là đi cắt đứt hơi thở cuối cùng mà người chết không muốn nuốt xuống. Bất quá, ai véo cổ ai, thì phải xem người đó có bản lĩnh hay không. Trong rừng núi hoang vu, khu mồ mã yên tĩnh, rừng cây u ám. Chung quanh luôn có một số cấm địa không muốn bị người sống đặt chân ......…
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Hệ thống , Nhẹ nhàng , Đô thị tình duyên , Duyên trời tác hợpEdit:BurninGyroĐộ dài: 70 chươngNguồn: wikidichCô bỗng nhiên nhận được chiếc bánh trên trời rơi xuống - được kế thừa một quán cà phê, quán cà phê này vị trí vô cùng ...không biết nói là may mắn hay xui xẻo đây - gần ngay cửa của Cục cảnh sát nhân dân Long Thành.Đến một ngày, rốt cuộc cô cũng biết đây là xui xẻo hay may mắn rồi... đây nhất định là ... XUI XẺO ... vì cô bị người khác quấn bom trên người thành đống 'thịt bom'.Người được biết đến là đệ nhất cảnh sát ở Cục cảnh sát Long Thành - Mạc Tôn đánh ngã tên tội phạm, nhìn cô đang hoảng sợ mà nhẹ nhàng nói: "Cô yên tâm, nếu không phá được bom, tôi sẽ đem cô ném xuống biển."Cô nghĩ hắn đang đùa...Vì thế suy nghĩ cô bị hắn đùa trở thành hiện thực khi bom còn mười giây đồng hồ cô bị hắn ném xuống biển, cô giơ tay định dứt dây của quả bom."Cô tính làm thật hả, thật sự hiểu cách hủy đi quả bom này?" Mạc Tôn híp mắt hỏi."Tôi chỉ là không muốn chết." Cô run rẩy tay trả lờiGiai đoạn trước lúng túng, giai đoạn sau trưởng thành.~Bun~: Tác giả này có vẻ rất thích mấy nơi như cục cảnh sát hay cục dân chính nhể.…
Nếu như kanao không thể tiêm lọ thuốc biến quỷ trở thành người vào tajirou được thì sẽ ra sao ? Đm không thích cặp này tí nào ;-; nhưng kiểu thấy cặp này lạ nên viết thử…
Rupture(Tiếng Pháp)Tạm dịch: Đứt đoạn, chia đôi."Nếu nỗi nhớ có thể gói lại bằng giấy kraft và buộc dây thừng, anh sẽ gửi em cả một mùa thương chưa kịp nói."…
Tui tự viết fic vì u mê WithGrate, văn chương không hay cách viết như trẻ lên 10 nên hãy thông cảm cho những pha ngố ngố phi logic khi tui viết =]]Đây là kịch bản do chính tui dựng nên, trong truyện cũng có những cặp khác do tui ship, nếu không cùng thuyền xin hãy nhẹ nhàng rời đi nhé !![Không cần báo drop đâu vì đéo ai care tới việc bạn đọc hay không đọc cả, xin cảm ơn (•‿•)]…
Tác giả: Phong Quá Vô NgânThể loại: Đơn bào mặt dày công x mỹ mạo độc mồm thụ, hiện đại , oan gia, HEEdit: Mèo NgốBeta: Tiểu ĐộcTình trạng edit: Hoàn~ Văn án ~ Công là đầu đá, ngoài võ thuật cũng chi biết ăn. Thụ lại xinh đẹp, kiêu ngạo, độc mồm và nấu ăn rất ngon. Oan gia thế nhưng cuối cùng lại thành một đoạn tình cảm ấm áphttps://www.google.com.vn/amp/s/ulinhcungngoc.wordpress.com/2014/03/01/phat-anh-phai-long-em/amp/…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…
Tôi 'bán' cho anh lần đầu tiên của tôi, danh dự và cả tình yêu của mình. Nhưng những gì tôi nhận lại được là sự phản bội và lừa dối từ anh.Facebook của mình: https://www.facebook.com/B%C3%A1nh-Bao-Xanh-1065482650151292/?ref=hl Wordpress của mình: https://banhbaoxanh.wordpress.com/…
-Khi thần Cupid nhắm mắt bắn cung, thứ ngài chọn là nhịp tim chứ không phải giới tính-"Một thằng con trai yêu một thằng con trai khác có gì kì lạ đâu?""Chỉ đơn giản là yêu một người thôi mà..."…
[Fic này bao gồm những oneshot nhỏ nhặt do tác giả đăng]"Có những thứ vốn chỉ nên buông bỏ.""Không phải thứ gì giữ lại cũng tốt, đôi khi mất đi mới thật sự tìm thấy chính mình."- Mục đích của fic này là thõa mãn couple.Đọc lí trí, mọi thứ đều dựa trên trí tưởng tượng của tác giả.Không tồn tại, vui lòng không áp dụng lên người thật. -…
Văn án: Tô Diệu Ái - cô gái sống ở thế kỷ 21 chính là một vị tinh anh hi sinh vì sự nghiệp, hận không thể chìm trong công việc bộn bề. Bản thân Tô Diệu Ái là người lạnh nhạt về mối quan hệ nam nữ, lại chỉ để tâm đến công việc nên dù hơn 24 tuổi một mảnh tình vắt vai cô cũng không có. Cho đến một ngày Tô Diệu Ái sau khi hoàn thành bản báo cáo quan trọng, quyết định trầm mình vào giấc ngủ thì sau khi tỉnh dậy nhận ra cô đang ở một nơi lạ hoắc, thậm chí cũng không phải thời hiện đại mà là đất nước Hittite của ngàn năm trước dưới thân phận là cung nữ dưới trướng của quan nữ Mugla. Đối mặt với sự thật trớ trêu, Tô Diệu Ái không còn cách nào khác đành sống dưới cái tên mới "Luna". Gặp gỡ những cái tên vừa lạ vừa quen, Tô Diệu Ái mới phát hiện, chính cô đã xuyên vào truyện Nữ hoàng Ai Cập từng nổi một thời, thậm chí còn có màn chạm trán không ngờ với vị hoàng tử Ismir thuở niên thiếu. Rốt cuộc tương lai của Tô Diệu Ái sẽ đi về đâu? Câu trả lời sẽ dần được hé lộ trong câu truyện "(Đồng nhân Nữ hoàng Ai Cập) Thân ái, hoàng tử ngươi thật khó dỗ!" đồng thời vẽ nên một kết thúc mới, một cái kết có hậu. ••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••Vài lời tâm sự: Lối hành văn của tác giả còn non nớt chưa sắc nét cần mài dũa. Thời gian đăng truyện sẽ hơi lộn xộn do tác giả bận vì lý do công việc, thỉnh kiên nhẫn. Nếu bạn nào muốn lấy truyện, xin hãy báo trước và ghi rõ nguồn.…
Người ta vẫn thường hay nói: " Có một loại tình yêu nó tên là buông bỏ".Đúng vậy, tôi tin vào nó!Bạn biết không, gần đây tôi không hiểu lý do vì sao mỗi lần nhìn thấy tôi anh ấy lại tỏ ra thờ ơ dù rằng chúng tôi đã từng xuýt chút nữa thành vợ chồng hợp pháp? Chia tay rồi thấy nhau ít nhất cũng cần một lời chào theo phép lịch sự chứ nhỉ? Và tôi cũng không biết vì sao kể cả ba mẹ từ lúc nào chẳng còn để ý tới những lời tôi nói, những câu tôi hỏi? Phải chăng bằng một cách nào đó tôi đã trở lên vô hình trong mắt của họ? Nhìn tấm di ảnh tên bia mộ tôi tự hỏi:"Hạnh là bất hạnh hay hạnh phúc?""À hóa ra tôi chỉ là một vong hồn..."…
Đôi khi ranh giới giữa hai ngưới quả thật là một bài toán đau đầu. Cái gì là đúng cái gì là saiKhông phải kiên trì đến cuối là có thể thấy được dương quang....…