Ngôi sao hy vọng
sự nỗ lực vô ích…
sự nỗ lực vô ích…
Nằm trong series "Đá thủ", "Lời đá nói, việc đá làm" là tuyển tập những mẩu chuyện vụn vặt xung quanh thế giới của Cún - nhân vật chính .Tương truyền ở một dòng thời gian nọ, Cún - một cô gái bình thường, nhan sắc bình thường, học lực bình thường, nhà cũng bình thường nốt đột nhiên nhận được đãi ngộ kỳ lạ. Thế giới bỗng thay đổi, Cún sẽ đón nhận những điều gì, liệu có uẩn tình khúc mắc hay thực ra chỉ là ảo ảnh từ những giấc mơ?Hãy cùng đón chờ tại page Đá vào lời ra hoặc acc Wattpad @davaoloira để được cập nhật một cách sớm nhất nhé!…
Câu chuyện về một cô gái trẻ tuổi là Hải Yến, cô bắt đầu công việc ở chỗ làm mới sau khi chia tay với tên bạn trai. Ở đây cô có cuộc gặp định mệ với hắn - Mục Đông Kình, chủ tịch tập đoàn Mục thị. Nhưng cuộc gặp gỡ của hai người không mấy tốt đẹp mà còn tạo nên thù địch giữa hai bên. Dần dà lại kết tinh thành tình yêu trong Yến, nhưng liệu hắn có giống cô không? Cùng đón chờ câu chuyện tình hài hước và đầy ngọt ngào này nhé!!T/g: Đây là câu chuyện đầu tay của mình, mong sẽ đueojc mọi người quan tâm và ủng hộ ạ! Mãi yêuu ❤️❤️…
"Thằng đó là một thằng bất hiếu, thất bại, công việc thì không có, đến cả đám tang bố mẹ mình mà nó cũng vắng mặt"Những câu này tôi đã nghe nhiều lắm rồi nên không có vấn đề gì nữa.____________________________________________________Trong một lần chơi game quá độ và đột quỵTỉnh lại hắn gặp nữ thần và được chuyển sinh đến thế giới khác, và thế là hành trình làm lại cuộc đời của hắn bắt đầu từ đây…
Cô xuyên thành Kaitlyn Rosenberg - Nhị tiểu thư gia tộc Công tước Rosenberg, nhân vật bị hại chết bởi vì nữ chính nguyên tác Evelyn cũng là chị gái của mình tại yến tiệc sinh nhật của chị gái. Để có thể trở về nhà, cô phải thay đổi số phận của Kaitlyn cũng như hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao cho."Chỉ vì trả thù những người hại mình mà được gọi là 'ác nữ' sao? Ha. Ta sẽ cho các ngươi thấy thế nào là 'ác nữ' thật sự"Note: Có gì sai thì nhớ cmt bảo tác giả nha. Lần đầu viết, xin nhẹ tay.…
Có những buổi trưa, ánh nắng trắng đến mức tưởng như mọi thứ đều đã được tha thứ.Người ta nói rằng nếu đứng trong nghĩa trang vào đúng thời khắc ấy,bạn sẽ gặp lại người mình nhớ nhất.Không phải trong giấc mơ.Không phải trong ký ức.Mà ở khoảng cách đủ gần để chạm tay vào nỗi đau đã từng chôn xuống.Chỉ là...phép màu nào cũng có giới hạn của nó.Bảy ngày.Bảy lần mặt trời đi qua đỉnh đầu.Bảy cơ hội để nói lại một lời chưa kịp nói.Có người quay về để được tha thứ.Có người ở lại để học cách buông tay.Và cũng có những tình yêu chỉ thật sự kết thúc khi cả hai đã cùng bước qua ranh giới cuối cùng của sự sống.…