Tương hận phùng thiên
Tôi nhớ rất rõ, đêm đó, trời không trăng không sao. Dưới tàng hoa anh đào, gió lướt nhẹ qua, cánh hoa rơi lả tả. Nụ hoa rơi xuống vai tôi, dừng chân vài giây rồi lướt nhẹ xuống mặt đất. Trong đêm đen, tôi không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ biết, hiện tại, có lẽ hắn đang đau lòng. "Rốt cuộc, trái tim nàng làm bằng gì? Ta vì nàng làm nhiều việc như vậy, cũng không khiến nàng động lòng dù chỉ một chút. Hay là...nàng vốn không hề có trái tim." Hắn hỏi tôi. Trong đêm đen, giọng nói bi thương của hắn vang vọng quanh tai tôi. Giống như một viên đá, nện thật mạnh xuống dòng sông vốn yên ắng, làm bọt nước văng tung tóe ,mặt sông cũng vì vậy mà chấn động mạnh. Nhưng rồi, cũng dần dần an ổn trở lại. Đúng vậy, tôi có trái tim không? Có chứ ! Tôi nhìn hắn, dù không nhìn rõ, tôi cũng nhìn, như đang thể hiện sự tôn trọng với đối phương. "Tim...? Ta có chứ. Từ lúc sinh ra đã có. Nhưng mà, vào năm ta 16 tuổi, ta đã tặng nó cho một người. Huynh ấy mất rồi, tim ta cũng chết theo." Tôi không còn phân biệt đâu là giọng nói của mình nữa rồi. Một vài kí ức, tôi không muốn nhớ lại. Nhưng tôi lại không thể. Tôi nghe được giọng nói lạnh lẽo của mình vang lên, không có một chút cảm xúc nào cả. Bước chân hắn lảo đảo, tôi lại không hề có một chút rung động. Đó là vì hắn phải chịu, hắn giết người tôi yêu! Lấy mất tim tôi, tàn nhẫn đục khoét nó ra rồi bóp nát mặc cho máu tươi nhiễm đỏ.Người tôi yêu, chết rồi. Tôi...cũng chết rồi. Chết cùng với chàng, năm tôi 16 tuổi.…
Như một đứa ngốc, tôi vẫn đang nhớ cậu
Tôi viết từ những cảm xúc thật của tôi ...…
Solra's Adventure: New Timeline
Không còn những lần săn ngọc, chiến đấu tóe lửa để bảo vệ thế giới nữa.Không còn trường học thiên đường nhưng lại xảy ra thật nhiều biến cố.Không còn một thế giới u tối mà họ cần phải làm nó tươi sáng.Không còn cuộc chinh phạt của những vị thần.Không còn một vé hồi ức dòng thời gian và thay đổi chúng.Không còn đi tìm bản thể thật của chính mình.Những gì Solra cùng các bạn có lúc này, vẫn là những cuộc đánh nhau nếu cần, nhưng sẽ thật yên bình. Solra cùng mọi người, Tươi, Hasami, Death, vân vân. Họ chỉ quanh đi quẩn lại, không phiêu lưu, không có những trận đấu ảo diệu và quy mô, chẳng còn những lần dày vò. Vẫn có những thứ rất ảo, nhưng nó vẫn rất đời. Những suy nghĩ của những con người bình thường, không còn phải mang vác trách nhiệm giải cứu thế giới.Thứ họ đang có... là niềm vui qua ngày!…
En noches de insomnio.
Hay cosas que callamosque nunca decimosque nos inundan los díascon dolor, a vecespero tu me revelasteme hiciste sentir como en casa.…
CẬU CHỦ BÉ NHỎ CỦA TÔI
Thiếu gia tập đoàn IT hàng đầu, Trần Hải, là người lạnh lùng, mạnh mẽ và luôn mang dáng vẻ của một "chủ tịch bá đạo" dù chỉ mới 25 tuổi. Một ngày nọ, cậu được sắp xếp gặp vị hôn phu tương lai - thiếu gia Phạm Kha của tập đoàn đối thủ. Phạm Kha trái ngược hoàn toàn: 22 tuổi, ngốc nghếch, luôn bám dính người khác, nhưng lại có một nét đáng yêu khiến người khác không thể ghét nổi. Trần Hải vốn không hứng thú với hôn nhân sắp đặt, nhưng khi gặp Kha, cậu nhanh chóng nhận ra mình không chỉ phải bảo vệ công ty khỏi "bên thông gia" mà còn phải bảo vệ trái tim của mình trước sự chiếm hữu đầy "trẻ con" của Kha.____________________________________Trần Hải ngồi trong phòng làm việc, tập trung vào tài liệu, thì cửa bật mở. Phạm Kha lao vào với nụ cười toe toét, cầm theo một túi đồ ăn."Hải ơi! Nghỉ tay chút đi. Em mang trà sữa đến này!""Anh đang bận," Trần Hải lạnh lùng đáp mà không thèm ngẩng đầu."Nhưng mà em nhớ anh!" Kha bĩu môi, đặt túi đồ lên bàn, sau đó vòng ra sau ghế, ôm chặt lấy cổ Trần Hải."Kha, buông ra. Đây là công ty, không phải nhà.""Nhưng anh là của em! Em muốn ôm!"Trần Hải thở dài. Cậu biết rõ nếu không dỗ dành, Kha sẽ làm ầm lên. Cuối cùng, Trần Hải đứng dậy, quay lại đối diện với Kha."Chỉ một chút thôi. Đừng quậy nữa."Kha lập tức nhón chân hôn lên má Trần Hải, nụ cười lém lỉnh hiện rõ trên gương mặt. "Em biết mà, anh cũng thương em!"…
[Ohm_Toey] Đừng sợ, hãy dũng cảm yêu anh.
Vào một ngày Mít bị điên Và Mít đang rất rất yêu Ohm và Toey!! Thế nên Mít sẽ viết một câu chuyện dựa theo một số tình tiết phim Make it right và một số ý tưởng của Mít. Đón đọc nhaaa…
thanh xuân của tôi có cậu
thể loại: đam mỹ, trọng sinh , thành xuân vườn trường, ngược tâm, HEVăn án: "Thanh xuân của tôi có cậuThanh xuân của cậu liệu có tôi?...."Hữu Dương yêu Lưu Thanh rất nhiều. Cậu trao tất cả mọi thứ của mình cho anh nhưng đổi lại cậu nhận được gì? Ánh mắt chán ghét từ anh, lời nói dè bĩu phát ra từ người cậu yêu thương thắm thiết. Mỗi phút giây hai ngươi ở bên nhau cậu đều lặng lẽ khắc ghi. . Mặc dù một là "đồ ti tiện", hai là "thằng đồng tính ghê tởm", ba là"cút đi cho tôi nhờ"....lời cay đắng thế cậu cũng ráng lưu giữ cho bằng được. Vì....cậu chẳng nghe được lời ngon ngọt nào khác từ anh. Cậu biết rằng tình yêu này là sai trái và nó đã đi lệch hướng kể từ khi bắt đầu.....Nếu như ..cậu chưa từng thổ lộ thì tốt biết mấy. Dù chỉ là bạn bè bình thường cũng được, cậu muốn ở bên anh được ngắm nhìn anh hạnh phúc. Đối với cậu thế là đã mãn nguyện lắm rồi. Nhưng cậu đã không còn cơ hội quay đầu....*Kítttt* bùm*Chiếc ô tô mất phanh lao nhanh về phía cậu, dòng máu đỏ tươi phun toé lên như muốn nhuộm đỏ trời xanh. Cậu cứ thế mà rời xa thế giới tàn khốc này."Hữu Dương tôi cả đời này sống thiện lương, tay chưa từng nhúm máu. Chỉ vì yêu anh cuộc đời tôi hoá vô vàn ngã rẽ. Nơi đâu cũng là địa ngục không hồi kết....nếu có kiếp sau, tôi nguyện bỏ đi chấp niệm khổ sở này". ........................................ "Duyên ta còn chưa tận?"Hàng lông mi dài mảnh lẳng lặng mở ra. Ông trời cũng xót thương cho tôi sao, lại cho tôi cơ hội sống lại lần nữa....…
Đoạn cuối của Hạnh phúc
Chương I: Một thế giới khác:Gió nhẹ tựa hồ như không.Mấy đám mây trắng thơ thẩn rong ruổi, vui đùa vờn nhau giữa từng không. Liên Chi thấy thân hình nhẹ như lông vũ bay bổng lơ lửng trên không trung. Muôn vàn ánh nắng rực rỡ đua nhau lấp lánh tựa như ngọc.Cái ấm áp của nắng xuân mơn man nhẹ nhàng khắp da thịt. Liên chi rùng mình, choàng mở mắt.Biển xanh như một bức tranh muôn màu sắc. Làn nước trong vắt in màu của trời. Tấm áo xanh ngọc dịu dàng nữ tính khi được tô điểm thêm những bông hoa mây trắng muốt. Như mời gọi, Liên chi thích thú sà xuống. Sóng dồn dập vỗ vào bờ bọt trắng bay tung tóe. Nước mát quá, nàng thích thú chơi đùa với sóng biển mà cười vang cả đất trời. Tiếng cười giòn tan như hòa vào nắng gió. Gió vi vu như ru vào tai một khúc hát êm dịu từ biển.Cả một khoảng không ngập tràn sắc xanh vô tận. Cảnh vật như mở rộng ra mênh mông...Liên chi quay người bước đi, từng bước từng bước. Bờ cát trắng phau hiện ra trước mắt như trải dài ra miên man.Xung quanh ngắm nhìn cảnh vật thật đã mắt.Chợt, Một tia sáng lóe lên như muốn xé toạc cả bầu trời trước mặt. Mây đen từ đâu ùn ùn kéo xuống giăng kín cả bầu trời. U ám, sầm sập đầy giận dữ. Biển cũng nổi giận, sóng vỗ mạnh vào bờ ào ào như thác. Liên Chi sợ hãi bỏ chạy nhưng kỳ lạ, mây, sóng, sấm chớp như chỉ trực đợi mà ào tới. Từng hạt mưa rơi xuống mà sắc như dao, cứa vào da thịt.Mồ hôi đã ướt đẫm cả lưng áohòa cùng nước mưa thấm vào những vết cứa. Đau rát. Tuyệt vọng. Chạy. Nhưng phải làm sao khi phía trước chỉ toàn là một màu trắng …
Chuyển sinh thành một countryhumans
Pic là của tôi vẽ:vv (biết xấu rồi😭!!)Thể loại: Loạn luân, AllVie, Boylove, Đam mỹ, Ngôn tình, Chuyển sinh, chiến tranh (?)LƯU Ý:⚠TRUYỆN KHÔNG CÓ Ý XÚC PHẠM VĂN HOÁ, CHÍNH TRỊ CỦA BẤT KÌ QUỐC GIA NÀO CẢ⚠️Fic mang tính chất giải trí và thoả mãn trí tưởng tượng của tác giả lười biếng❕‼️❕Mở đầu:Một cô gái sinh viên đại học ở Việt Nam đi du học nước ngoài, trong khi đang chờ đèn đỏ để qua đường thì xe tải gần đó mất lái và tông thẳng vô cô. Sau khi chết thì cô đã chuyển sinh vào cuốn tiểu thuyết 'ngày tàn thế giới' đang đọc dở và trở Thành phản diện phụ, Việt Nam. "ơ, rõ ràng mình là con gái sao lại cho mình chuyển sinh thành con trai là sao..?"…
Trưa hè nắng đổ
Quay lại lúc tụi nó chỉ mới chín tuổi, Ngọc Bảo cảm thấy điệu cười toe toét của Hoàng Phước dưới nhà chẳng có gì đẹp. Ngược lại nó còn thấy như cậu đang muốn trêu tức nó, nhất là mỗi khi chúng nó thi với nhau xem ai có thể leo lên cây xoài trong vườn nhanh hơn, Chưa mất tới hai phút mà Hoàng Phước đã ngồi vắt vẻo trên cây, mặt hất lên trời, lại thè lưỡi lêu lêu nó, còn nó vẫn lóng ngóng nhảy lên nhảy xuống, cố mãi mà không tài nào leo lên nổi.Đến khi vừa qua tuổi mười bốn, Ngọc Bảo tự dưng thấy nụ cười của thằng bạn cũng được, lại để ý rằng mấy tháng qua cậu đã bắt đầu cao hơn nó. Cái đầu mười bốn tuổi non nớt của nó không hiểu được cảm giác tim đập mạnh trong lồng ngực mỗi lần cậu quay sang nhìn nó, cứ hai mắt chạm nhau là lại mở miệng cười khì. Lúc đó ngoài trời không có nắng nhưng Ngọc Bảo có cảm giác như toàn thân cậu đang tỏa sáng lấp lánh.Nó mang chuyện này đi kể cho Minh Toàn, kết quả bị thằng ấy nhìn bằng nửa con mắt, khuyên nó nên đi bác sĩ rồi bỏ đi. Đến phiên Khánh Chi thì cô nàng chớp chớp mắt, cắn môi thở dài ra điều khó xử lắm. Ngọc Bảo hết nói nổi, quyết định lờ đi luôn mấy dấu hiệu này. Lúc đó nó không biết, có vẻ như "bệnh" này đã lan qua tới cả Hoàng Phước.Vì mấy ngày nay cậu cũng đã bắt đầu thấy nó phát sáng, sáng còn hơn cả ánh nắng mặt trời.Credit design bìa truyện: @kengbe2004…
Trăng xanh
Em thấy một trăng xanh đang khóc. Phủ kín lên người anh với đôi cánh thiên thần.…
saigon của em anh và nỗi nhớ
một chiếc tâm sự của một tâm hồn nhỏ nhoi giữa lòng thành phố…
Tạm biệt anh người em yêu mãi mãi
- Tên truyện: Tạm biệt anh người em yêu mãi mãi- Author: Pimm :))- Tình trạng: .......Văn án: Từ nhỏ đến lớn là thanh mai trúc mã. Cô và cậu bên nhau từng ấy năm, vui có buồn có, ngọt ngào có cay đắng có. Lên cấp 3, cô bất đắc dĩ trở thành quân sư của cậu, ở bên cậu sau những cuộc tình chớp nhoáng. Cô chợt nhận ra tình cảm mình dành cho cậu không còn đơn thuần là tình bạn nữa, liệu cô và cậu có đến được bên nhau....Thể loại: dễ thương, cạnh tranh, SE, ngược.. Xin đừng đọc chay, hãy vote và để lại bình luận cho ta lấy đó làm động lực để viết tiếp. Sau bao ngày tháng rửa tay gác bút. Đây sẽ là truyện đưa ta tái xuất giang hồ.-------------------------------Note: Đây không phải kiểu hường phấn tung tóe, chuẩn bị tâm lí khi đọc nha ^^ --------------------ĐÂY LÀ TRUYỆN TA VIẾT CÓ BẢN QUYỀN, KHÔNG MANG ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TA VÀ KHÔNG ĐƯỢC SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC MÀ CHƯA GHI NGUỒN.......................Thân................ :)))…
Soud artbook
Yeah.. Nó không tốt mấy đâu nhưng mong là các cậu thik :,3 xem và tận hưởng nhé ~ đừng quên follow mik và like cho cả cuốn artbook nhảm shjt này nữa >:3…
![[ONESHOT][JUNSEOB]BEAUTIFUL NIGHT.](https://truyen247.pro/images/oneshot-junseob-beautiful-night-1825468.webp)



