Chuong6KhongTheoDoiThanhToanChuKiMuTraoDoiXu
…
Giới Thiệu : Nhân vật chính được đề cập ở chương Các nhân vật phụ :Ran : mẹ của Ren & Ron Rin : cha của Ren & Ron Ông Bi : người nắm quyền trong gia tộc Shitiki .Run : em gái của Ren & Ron Ichiko : em học của Ren & Ron Ichigo : mẹ của Ichiko ( tóc vàng , hơi uống ở đuôi , cài nơ màu đỏ )Shido : cha của Ichiko Kaikun : Ông nội của Ren & Ron ( cha Rin )Kuru : Bà nội của Ren & Ron ( mẹ Rin )Kaito : Cha của KutoKure : Mẹ của Kuto + Do Kure và Kuru là chị em sinh đôi nên rất giống nhau chỉ khác ở màu tóc và tính cách :Kure ( chị ) : tóc màu trắng ( nhẹ nhàng , thùy mị , nhưng khi tức giận thì rất bùng nổ ) Kuru ( em ) : tóc màu xám ( đanh đá , nhưng rất tình cảm )+ Do mình không viết ngôn tình nên không viết về cuộc đời của cha mẹ Ren & Ron được nha ㅠ ㅠ ( nếu có cơ hội mình sẽ viết ạ ) À rì viu gia tộc Shitiki :Kuru có 10 đứa con :1. Rin ( màu tóc : đen ) thẳng2. NoI ( đọc là nô - i nhé ) màu tóc : đen trộn xanh 1 tí . Thẳng3. Shido ( màu tóc : đỏ * vì là con nuôi nên không theo gen ) thẳng 4. Dan ( đọc là Đan not Đang ) màu đỏ cũng là con nuôi ( trai thẳng )5. Din ( Thụ ) } 2 người 1 cặp ( con nuôi )6. Uro ( Công ). } ( con nuôi )7. Urin( Công ) }. 8. Fuo ( Thụ ). } 2 người 1 cặp ( con nuôi )9. Shi ( Công ). }10 . Shu ( Thụ ) } 2 người 1 cặp…
Hai người họ vốn dĩ là hai đường thẳng song song. Mà đã song song thì sẽ chẳng bao giờ gặp được nhau. Nhưng chẳng biết định mệnh sắp xếp thế nào, hai đường thẳng ấy lại rẽ ngang gặp nhau tại một điểm. Những tưởng ấy sẽ là điểm dừng đầu tiên cũng như cuối cùng của hai đường thẳng ấy, nhưng một lần nữa định mệnh lại tự mình sắp xếp hai đường thẳng quay về với quỹ đạo ban đầu. Trải qua biết bao hiểu lầm, đau khổ, liệu hai đường thẳng ấy có đủ dũng khí và sức mạnh để cãi lại số phận cùng gặp nhau ở điểm thứ hai hay không? Và liệu đó có phải là điểm dừng cuối cùng hay cũng chỉ là điểm dừng chân để đến rồi đi?…
Có bao giờ bạn nghĩ rằng "tình yêu có tội chăng?". Ta luôn thắc mắc, dè chừng, đặt câu hỏi. Nhưng mấy ai có thể trả lời được câu hỏi ấy. Cuộc đời con người như phù du, gặp nhau là chuyện thường tình nhưng giữa một mới phù du hỗn loạn ấy, ta lại vô tình va vào nhau. Cái va chạm nhẹ ấy lại khiến ta có những cảm xúc đặc biệt, những cảm xúc mà trước nay ta chưa từng có, nó khiến ta không thể trả lời được câu hỏi ấy và mãi về sau câu hỏi ấy sẽ mãi như thế, mãi dư âm và sẽ không có câu trả lời.Chuyện kể về LAI là một đứa con riêng, sống trong một gia đình khiêm khắc, gia trưởng. Cuộc đời chẳng bao giờ suôn sẽ. Đến cả tình yêu cũng chỉ là một mới hỗn độn, bất hạnh....Tình yêu trong sáng của một cậu con trai mới lớn ấy lại bị mọi người miệt thị, xa lánh và bị gọi là "đồng tính bệnh hoạn". Con đường nào sẽ được LAI lựa chọn. Giữa cái chết và tình yêu ngang trái, bên nào sẽ tốt. Có lẽ khó có câu trả lời thật.…
DƯƠNG LIỄU THANH THANH LÂN THUỶ TĨNHVŨ LẠC MỸ TỬU HỮU NHÂN DUYÊN Đây là 2 câu thơ mà mình dành tặng cho các bạn độc giả. Liễu xanh kề cận bên giếng nước, lấy mưa làm rượu kết nhân duyên. À haha mặc dù truyện này không phải thuộc thể loại cổ trang. Và bản chất của nó cũng không có một thể loại cố định. Đây cũng không phải là một bộ truyện sẽ phải tuân theo những quy tắc pháp văn thông thường. Quy mô mà mình muốn tạo ra là một vũ trụ viễn tưởng, cốt cách linh hoạt chuyển động mà liên kết vững chắc lẫn nhau, tập trung vào việc truyền tải kiến thức có giá trị thực tiễn từ khoa học đến lấy cái nền tảng của khoa học để tạo ra mà chứng minh cho cái viễn tưởng đến cả cái thần học, chiến thuật quân sự, chiến lược chiến tranh, nghệ thuật binh pháp, y học, kinh tế học, chính trị học, tình cảm và bị kịch... mọi góc khuất, mọi khía cạnh xã hội đều sẽ được mình khai thác, bởi vì đây không đơn thuần là một bộ truyện... Và 2 câu thơ phía trên, thể hiện mối quan hệ giữa mình và độc giả, mọi góp ý của các bạn là điều đáng quý nhất đối với mình. Xin cảm ơn.Họa sĩ truyện : Xuân Nghi…
Fan Fic : TFBOYS Vương Tuấn Khải , Vương Nguyên, Dịch Dương Thiên Tỉ.…
Một họa sĩ mù sống lặng lẽ vẽ tranh bên vỉa hè. Một cô gái tình cờ ghé qua, rồi trở thành người mua tranh quen thuộc. Không ai nói yêu, nhưng trong từng lần gặp gỡ, tình cảm lặng lẽ lớn dần. Một ngày, cô không đến nữa. Anh vẫn chờ, vẫn vẽ, giữ lại hình bóng cô như một đóa hồng mãi không phai trong ký ức.…
Truyện học đường , sủng , H,ngược đều có tất ❤ Các bạn hãy theo dõi truyện của mình nha ❤Chăm cmt để mình có động lực viết nào ❤ Có gì sai sót các bạn cứ góp ý tác giả sẽ sữa nhé❤#Nấm…
''Tôi ra đi , khi Hà Nội vắng nắng Tạm biệt cậu người mà tớ yêu '' '' Kẻ nơi đây , mang tâm hồn thơ dại Mong một ngày , có thể gặp lại em ''Đời người có mấy ai dũng cảm để đợi chờ một người , đợi chờ một mối tình chưa được hồi đáp . Năm năm tháng tháng tháng trôi qua mọi thứ đều thay đổi và trong đó có cả lòng người . Nhưng vẫn đợi vẫn chờ vẫn trông vẫn ngóng chỉ để có thể nói lời yêu dù muộn màng . Vô tình hay hữu tình , vui mừng hay tiếp tục nuối tiếc , là định mệnh hay tiếp tục bỏ lỡ nhau , không ai nói trước được điều gì vì cuộc gặp gỡ của những điều xưa cũ là cuộc gặp gỡ bất ngờ nhất .…
Mỗi ngày đều có một nhật kí của riêng mình dành cho crush. Tôi crush anh ta cũng được 4 năm rồi nhưng chưa dám tỏ tình vì SỢ. Mọi người vào đọc và ủng hộ mình với nhé ạ<333…
sâu trong tâm ta…