Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Thiên Vũ~- Sao nào?- Tiểu Hi muốn ngủ!- Được rồi tôi đưa lên phòng ngủ!- Ứ chịu! Muốn ngủ trong lòng anh cơ!- Tôi chịu cô luôn rồi! Qua đây!................Là tác phẩm truyện dài thứ 2 của tớ, mong các cậu đón nhận và ủng hộ!!#Riin :3…
Không dễ làm đóa sen trắng - Bạch liên hoa không dễ làmTên gốc: 白莲花不好当Tác giả: Mạc Lý Thể loại nội dung: Chuyện tình đô thị, giới giải trí, truyện ngọt ngào, suôn sẻNhân vật chính: Tô Kỷ ThờiNhân vật phụ: Mục Hưu Luân, Tô Cẩn Thanh, Phương GiảiTóm tắt bằng một câu: Nữ tiến sĩ "đầu gấu" biến thân thành "đóa sen trắng"* nổi tiếng trong giới giải trí*Chú thích: "Đóa sen trắng" - "Bạch liên hoa" (ngôn ngữ mạng): chỉ những người có vẻ bề ngoài ngây thơ nhưng nội tâm đen tối, suy nghĩ lệch lạc nhưng vẫn tỏ vẻ trong sáng, cao thượng. Quan niệm: Cây búa còn đáng tin cậy hơn đàn ôngGiới thiệu bằng một câu: Nữ tiến sĩ ngành Địa chất học thay em gái sinh đôi xông pha vào làng giải trí.…
nói chung chung là n9 và nu9 quen biết nhau từ nhỏ, được gia đình đính ước với nhau nhưng không biết và na9 từ lúc 9 tuổi đã chuyển nhà....đọc rồi biết kế tiếp^_^…
truyện này tớ viết ở nick cũ nhưng nick cũ mất rồi, tớ định bỏ truyện nhưng mọi người hóng nhiều quá nên tớ quyết định viết tiếp ở nick này nhé !! - "Giản Đình, hãy ở lại với anh!!!" - "Anh sẽ không bao giờ buông tay em ... anh yêu em, Giản Đình"…
Hội học sinh Lâm Khanh ở Trung Quốc là một hội chuyên kiểm soát tất cả các trường học trong phạm vi của Trung Quốc và đã được chính phủ giao cho trọng trách này và những năm trở lại đây nó đã trở thành một ngôi trường thật sự.Nhưng có một điều kì lạ là những người đứng đầu ở hội chỉ mới là vị thành niên,vậy tại sao họ lại được trọng dụng như vậy và diễn biến câu chuyện sẽ ra sao ?Đọc rùi bít nha~…
Mọi người xung quanh nhìn tôi một cách bình thường như bao người khác, nhưng họ không biết rằng tôi rất khác họ. Lần đầu tiên chạm ngõ cuộc đời, không cần biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ biết rằng những năm qua đã là quá sức chịu đựng với một người trẻ. Tôi sinh ra để thuộc về nơi này, hay ở một nơi khác nữa, nơi nào đó xa hơn Trường Học. Đây mới chính là nơi tôi thực sự được học hỏi, một trường học đúng nghĩa hay có chăng là nơi người ta thực sự cảm thấy thoải mái và gắn kết, nhà.…