Một lần ngoảnh về phía Hải nhé.
Thanh An - Hoàng HảiZyLow/Coldzy in the house.…
Thanh An - Hoàng HảiZyLow/Coldzy in the house.…
Tên tác phẩm: Chuyện Địa PhủTác giả :-Tử Liên-Thể loại:Linh dị, fantasy Gió lạnh buốt thổi nhẹ qua gáy, bỉ ngạn đỏ rực một vùng trời, mang bầu không khí u buồn, rợn người, trên câu đá lạnh ngắt ,tôi vãy tay chào tạm biệt người người thầy chỉ dẫn tôi, ông sẽ đi đầu thai, chẳng rõ sau này liệu tôi và ông có gặp lại nhau hay không.Đúng vậy, sau khi tôi không còn tồn tại trên nhân gian,tôi đã vô tình được chọn trở thành Bạch Vô Thường kế nhiệm cho người cũ,để ông đi đầu thai chuyển kiếp.Cuộc sống mới dưới cõi âm của tôi không có gì khác biệt so với lúc còn sống, tôi chỉ cần chạy KPI, kiếm công đức với nhiệm vụ chính là đi bắt và xem xét xem linh hồn đó liệu có đáng được đi đầu thai hay ở lại chịu trừng phạt. Liệu tôi sẽ phải đối mặt, chứng kiến những gì, nào, hãy cũng tôi đi đến hết chuyến hành trình này nhé?. "Chào mừng đến với Địa Phủ, xin kính chúc các linh hồn sẽ có chuyến hành trình mới, trải nghiệm và cuộc sống mới thật tốt đẹp, có một đời an nhiên tự tại đạt được nhiều thành công!" Chúc các bạn độc giả có trải nghiệm tốt nhất với truyện của tớ, mong các bạn sẽ góp ý nhẹ nhàng, cảm ơn vì đã đọc<3…
Có những cuộc hành trình không bắt đầu bằng một bước chân, mà bằng một khoảng lặng. Một khoảng lặng rất nhỏ - nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra - nhưng trong đó ẩn chứa toàn bộ tiềm năng của chuyển hóa, của sống và chết, của những điều chưa từng được gọi tên bằng lời. Tôi viết những dòng này không như một người kể chuyện, mà như một người đang lần theo những tiếng vọng còn rơi rớt lại từ bên trong chính mình - thứ bên trong luôn chờ đợi một cơ hội được hiện ra, như một đoá sen âm thầm trồi lên khỏi mặt nước sau nhiều năm tháng chìm sâu trong lớp bùn dày của đời sống....Và như thế, hành trình bắt đầu.…
Kể từ sau cái chết của Bích Chi, tôi không còn là chính mình nữa. Những kí ức lập lờ giữa thật và ảo, những âm thanh thì thầm trong đêm vắng. Mỗi lần tỉnh dậy, mồ hôi lạnh lại thấm ướt áo. Nhưng căn phòng thì vẫn im lặng đến rợn người. Từ lúc đó, tôi biết - có điều gì đó không đúng. Có thứ gì đó chưa rời đi, cứ quanh quẩn bên tôi, lặng lẽ kéo tôi xuống vực sâu.…
Phần này để cho vui. Mị thích thì mị viết :)) nói về lý tưởng sống và quyền con người :)) tổng hợp phốt các thể loại độc giả lẫn tác giả mất chất mọi thời đại :))) đ ưa thì next…
Câu chuyện kể về một thời gian xoay quanh anh Phát và hàng xóm mất dạy. Hàng xóm đã làm gì khiến anh Phát tức giận và trả thù? Anh Phát đã trả thù như thế nào? Liệu có thâm độc hay đầy mu mô? Vì câu chuyện chủ yếu xoay quanh chủ đề "môi trường" nên sẽ không có các tình tiết tranh chấp bằng tay, chân mà có thể chỉ có tranh chấp bằng "mồm". Vì vậy nên hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc!…
Cô yêu anh, thiên thần của đời cô. Nhưng có ai nghĩ cô sẽ yêu anh đến mức này đâu chứ ?... Đây là một mẫu truyện ngắn mình ngẫu hứng viết ra và cũng là truyện đầu tay của mình, nên vẫn còn khá nhiều sai sót, mong mọi người đọc có gì hoan hỉ bỏ qua, góp ý nhẹ nhàng thui🥹 Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ😘…
Anh là ánh trăng sáng mà ai cũng khao khát, còn cô chỉ là những vì sao nhỏ bé trong vũ trụ vô tận. Người ấy chói lọi và dịu dàng đến mức khiến người ta chẳng dám chạm vào. Cũng là người mà cô thầm thích suốt ba năm trời, không dám nói ra, chỉ dám lặng lẽ nhìn theo từ phía sau.Tôi gặp cậu vào thời điểm thảm hại nhất của bản thân. Béo, xấu, không bạn bè, không tiếng cười, ai gặp cũng xa lánh. Duy chỉ có cậu dám tiến đến, không ngại ánh mắt người khác mà mỉm cười nói:"Không ai chơi cùng à? Vậy thì tôi chơi với cậu."Cậu ấy nào biết rằng câu nói ấy đã cứu rỗi cả tuổi thanh xuân của tôi.Sau này gặp lại, cô mới nhận ra, hoá ra mình từng may mắn đến vậy.Cậu ấy vẫn như năm nào - rực rỡ, tỏa sáng, là thiếu niên khiến mọi người ngưỡng mộ và yêu mến.Còn cô, vẫn chỉ là một cô gái mờ nhạt giữa đám đông, lặng lẽ cất giấu tình cảm trong một góc rất nhỏ, nơi chẳng ai nhìn thấy.Cô từng nghĩ, mùa hè năm ấy chỉ mình cô âm thầm giữ lại bóng hình cậu. Ai ngờ bảy năm sau gặp lại, giữa bao ký ức phai màu, cậu vẫn nhớ đến cô như thể chưa từng quên.Cô vẫn luôn nghĩ, sớm muộn gì cũng có người biết. Nhưng không ngờ, người ấy lại là anh - người mà cô sợ biết nhất, cũng là người cô mong biết nhất.…
Thể loại : Cấm luyến, Sủng, Cao HQuy tụ dàn mỹ nam đẹp hơn hoa, truyện Cấm Kị Chi Luyến của Phó Tráng Tráng thuộc truyện ngôn tình sủng xoay quanh Hiệp Hiên Viên- anh trai của Nguyễn Miên Miên- là một người đàn ông vô cùng lạnh lùng, tàn nhẫn. Lúc đầu đối với Miên Miên rất lạnh nhạt, nhưng khi đã yêu rồi lại yêu cô rất sâu sắc. Đây là một truyện tình rất cảm động ạ.Truyện này H nhá! Ai không nuốt nổi thể loại incest và NP(ở pn) xin mời bấm back ạ. Đặc biệt có nhiều cảnh máu me bạo lực ạ.+ Nam chính là người rất lạnh lùng, tàn nhẫn như tu la tình nhân, vượt qua level phúc hắc mà nâng đến tầm cao mới gọi là ác quỷ rồi ạ. Nhưng được cái là cực kì sủng nữ chính.+ Nữ chính thuộc mô típ ngây thơ, thỏ bạch. (thế nên mới khổ với nam chính)+ Tình địch của nam chính cũng vô cùng cường hãn và yêu nghiệt không kém gì nam chính.Nam chính: Hiệp Hiên ViênNữ chính: Nguyễn Miên MiênCác nhân vật phụ khác: Triệu Minh, Tần Thiên Sơ, Lăng Thịnh, Nựu Nựu,...* Vì truyện này rất hay nên mình mượn của một bạn bên webtruyen lưu ở đây để đọc dần. Mình không biết cách nhắn tin để họt bạn được nên mong bạn đọc được thì hãy thông cảm cho mình. Mình không có ý định lấy làm riêng đâu. Đây là tác phẩm rất hay về thể loại cấm luyến. Mình đăng ở đây để nhưng bạn thích thể loại ấy đọc được.…
Thế giới cứ quay, quay mãi cho đến khi nào?Liệu nó sẽ dừng lại, hay sẽ cứ quay tiếp?Nó sẽ vẫn quay mặc dù cho lý do nó quay biến mất chứ?…
Khi tỉnh dậy sau một tai nạn bất ngờ, Lạc Minh một chàng trai hiện đại phát hiện mình đã xuyên không vào thân xác của một kẻ phản nghịch bị cả triều đình truy sát. Nhưng điều trớ trêu là, hắn lại từng là tri kỷ và có lẽ còn hơn cả thế là của Quận Vương oai hùng, quyền uy nhất vương triều.Giữa máu đổ và lòng người đổi thay, giữa sự đan xen của ký ức cũ và trái tim đang rung động, Lạc Minh buộc phải đối đầu với một sự thật tàn nhẫn: kẻ mà hắn phải giết... lại chính là người từng ôm hắn dưới màn tuyết rơi, gọi tên hắn bằng giọng dịu dàng nhất.Là định mệnh, hay là hình phạt?Là hận thù, hay tình yêu chưa từng phai nhạt?Khi mũi tên xuyên tim cũng không đau bằng ánh mắt chứa đầy tuyệt vọng kia... liệu cậu ta có thể thay đổi kết cục bi thương đã được định sẵn?…
Tên: "The End" Hay: "18 ngày đen tối"Tác giả: Noa Wren / Thuần An Dương Lời giới thiệu:Liệu đây có phải là kết thúc của loài người không? Trái đất, một hành tinh xanh vẫn cứ ngỡ sẽ mãi an lành, mà nay phải đứng trước 18 lời tiên tri đầy kinh hoàng, như những bóng ma ám ảnh trong từng trang sử sách của nhân loại. Những lời tiên tri ấy không chỉ là cảnh báo mà còn là lời nguyền, khắc sâu lên dòng chảy lịch sử những ngày tăm tối nhất nhân loại từng trải qua, chứng kiến.18 ngày - 18 sự kiện khủng khiếp. Từng thảm họa thiên nhiên bất ngờ ập xuống các vùng đất bí ẩn, nơi khoa học phải bất lực, thần linh ẩn hiện, và những bí mật cổ xưa trỗi dậy. Núi lửa phun trào, biển cả dậy sóng, bầu trời rực lửa - mọi giới hạn của tự nhiên đều bị xóa nhòa, kéo theo sự sống chìm trong hỗn loạn.Giữa sự tàn phá và hoang tàn đó, đâu là ý nghĩa thực sự của những lời tiên tri? Là sự thử thách từ các thế lực siêu nhiên, hay đơn giản chỉ là sự trừng phạt của mẹ thiên nhiên dành cho con người? Và ai là người mang trọng trách giải mã tất cả trước khi ngày cuối cùng buông xuống? Hay..."18 Ngày Đen Tối" , "The End" là hành trình giữa ranh giới của thần linh và khoa học, giữa kinh dị và tâm linh, hé lộ nhiều sự thật đen tối nhất về đức tin, sự tồn tại, và cả tương lai của loài người.Bạn có đủ sẵn sàng để đối mặt với bóng tối mà loài người đã gieo mình vào chưa nhỉ?Hãy cùng tôi bước vào cơn bão, nơi những điều không thể lý giải trở thành sự thật.Hãy để chí tưởng tượng của mình bay thật cao nhé, tôi hứa nó…
Ra đời khi đầu óc đang trống rỗng nhất. Hãy bay đi khi các ngươi còn có thể. Trở thành những con bướm hoàn hảo nhất. Và không hoàn hảo. P/s: Truyện thuộc bản quyền của tác giả Nhện Cô Đơn và chỉ được đăng trên wattpad, mang đi phải báo trước. Hãy tôn trọng truyện lẫn author…
Một phòng khám đông y nhỏ nằm sâu trong con ngõ trên đường lạch tray tên là Chân Tâm Y Quán. Nơi đây không chỉ chữa các bệnh đau xương khớp thông thường mà còn bóc tách những tâm bệnh giấu sau nụ cười. Hãy cùng bác sĩ Hải, cô thực tập tên Nhi và con mèo kỳ lạ khám phá những bệnh án đầy tính nhân văn giữa lòng Hải Phòng…
ENDA Good Day To Die là tác phẩm truyện tranh của Tác Giả Jun Hayami, vì tui cảm thấy nếu bê nguyên truyện tranh của Tác Giả lên đây thì hơi cấn ( ai đọc qua những tác phẩm của ông sẽ hiểu ) tui sẽ chỉ viết lại những nội dung có trong truyện. Nếu muốn đọc bản gốc thì các bạn hoàn toàn có thể lên Google ^^© Jun Hayami© Truyện được viết lại bởi jelly © Truyện đã được viết lại và tiết chế những chi tiết nhạy cảm…
Tất cả mọi thứ trong truyện là hư cấu ⚠️ nhân vật nhắc đến trong đây không có thật ❗️ Lưu ý: Truyện được viết dưới dạng nhật kí của bác sĩ với góc nhìn nhân vật "Tôi" -𝙈𝙖𝙞𝙣 𝘼𝙪𝙩𝙝𝙤𝙧- Dyn❌ Không đem truyện của tôi đi khi chưa cho phép. Truyện chỉ đăng trên Wattpad or Facebook ❌…
Một cô gái tên là Reiko học trường THPT Amaiyashi năm hai và luôn có những câu hỏi hơi bị "thú vị" về nhân cách và cách cư xử của con người. Còn gì không ta? Hừm.... Truyện này 18+ nhá ( cho chắc ăn :) ) Enjoy ;)…
Thể loại: Đam mỹ, gương vỡ lại lành, kinh tế, trường học, hiện đại,1×1, (đôi lúc chủ thụ, chủ công), tuyến tâm lý của từng nhân vật, HE ALPHA × ALPHA…
Trương Gia Minh chuyển trường vào giữa năm, không ai hỏi lý do, mà chính cậu cũng chẳng nhớ nổi mình đã ở đâu trước đó. Ngôi trường nội trú cũ kỹ ấy vẫn vận hành như chưa từng có gì bất thường, cho đến khi một học sinh trong lớp chết ngay tại bàn học, máu loang khắp mặt gỗ, nhưng lại không có dấu hiệu chống cự, như thể cậu ta tự đập đầu mình xuống trong hoảng loạn vì nhìn thấy thứ gì đó không nên tồn tại. Nhà trường nhanh chóng phong tỏa hiện trường, công an vào cuộc, học sinh được chuyển lớp để tiếp tục học như bình thường, nhưng càng "bình thường" thì mọi thứ lại càng sai. Camera vẫn ghi lại đầy đủ, chỉ là nó không ghi được thứ quan trọng nhất...thảm án liên tiếp xảy ra , mai trường bình yên giờ đây là một nơi quy tụ án mạng kỳ bí...bản thân Gia Minh bắt đầu có những khoảng thời gian trống rỗng, những ký ức không thuộc về mình, và những hình ảnh mà chỉ cậu thấy-một thứ gì đó luôn đứng đối diện, không chạm vào ai, không làm gì cả, chỉ im lặng nhìn... cho đến khi người ta tự hủy hoại chính mình. Và điều đáng sợ nhất không phải là nó đang ở đâu, mà là... có thể nó chưa từng rời khỏi cậu. 😈…