[0403] miss
"Em còn bệnh đó. Đừng lại gần"Minh thầm thì, dường như ngại đến cứng người, tránh sang nơi khác. "Ai nói em hết đâu. Anh xin hôn cơ mà"…
"Em còn bệnh đó. Đừng lại gần"Minh thầm thì, dường như ngại đến cứng người, tránh sang nơi khác. "Ai nói em hết đâu. Anh xin hôn cơ mà"…
Những giấc mơ kì lạ cứ hằng đêm len lỏi trong tâm trí tôi...Hình ảnh con hươu cứ lẩn quẩn mỗi một nhiều...…
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…
Ta đã yêu người, đã chờ người vạn kiếp, liệu cố nhân thửa đó còn nhớ ta ?...…
Sau một ngày tập luyện như bình thường, lời hứa về tương lai của hai người được nói ra như một trò đùa, nhẹ tênh. Nhưng rồi một giấc mơ thoáng qua lại khiến mọi thứ trở nên lạ lẫm hơn thường ngày. Không ai biết rằng có những tín hiệu tưởng như nhỏ lại đang âm thầm dẫn lối cho một bước ngoặt lớn. Một chương mở đầu yên ả, nhưng chưa chắc sẽ dẫn đến một cái kết êm đềm.…
Mẫu truyện siêu ngắn…
Pond Naravit một anh chàng luôn gánh vác mọi bão giông trên đôi vai để bảo vệ người thương.Phuwin Tangsakyuen cậu bé nhạy cảm phải đối mặt với thiên chức làm ba khi tuổi đời còn quá trẻ.Một đêm sinh nhật định mệnh, một kết tinh tình yêu không báo trước, và những giọt nước mắt rơi giữa hai gia đình đối đầu. Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu, mà còn là hành trình của sự trưởng thành, hy sinh và lời hứa bảo vệ tổ ấm nhỏ đến hơi thở cuối cùng.…
1 người 1 ma báo hại lẫn nhau, tình cảm ươm mầm kiểu gì đây, haizzzz!!…
Tác giả: Trường Nhạc Tư ƯơngSố chương: 146. Thể loại : Chủ công - Niên hạ - Cung đình hầu tước.Ăn đáng yêu mà lớn Đế vương công x Tâm ngoan thủ lạt Nhiếp chính vương thụ.Từ khóa tìm kiếm : Nhân vật chính Yến Tần x Yến Vu Ca. Phối hợp diễn : Một số nhân vật khác.Còn nữa, tuy rằng Nhiếp chính vương họ Yến cùng họ với hoàng đế nhưng là do tổ tiên hoàng đế ban thưởng, vì vậy nên không có huyết thống với hoàng thất.Editor : Kún HuyềnBeta: Lông Vũ Ngợp TrờiBản edit chưa có sự cho phép của tác giả, đừng ai mang đi chuyển ver nhé. Link WordPress : https://teamluoi2gmail.wordpress.com/2018/09/26/trong-sinh-tram-lai-ve-roi-edit/…
Truyện tâm linh và những câu chuyện ghê rợn có thật tại Trung Quốc và Nhật Bản…
Hôm nay là sinh nhật em, đáng lẽ em nên cười chứ không phải là khóc đúng không anh nhỉ? Anh xin lỗi.completed[do not: reup; transfer version; borrow my content]written by lam lam…
Designer: DHH_Team ( Anh-Gung)Đây là tổng hợp các đoản ngược của mình:1. Người đàn ông đeo mặt nạ2. Valentine đẫm máu3. Cưỡng đoạt…
em chọn anh và matcha, nhưng mà anh quan trọng hơn nên em xếp anh lên đầu…
Perona thức tỉnh trái ác quỷ, thuyết âm mưu của cả vũ trụ đã được công chúa tiếp thu.---Lưu ý nhỏ trước khi đọc câu truyện về những con người dở hơi sau khi chết:Nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về Oda. Trong câu truyện này số phận của họ là do tôi định đoạt. (Dù sao thì cũng chẳng ai chết, ehehhe)Không report khi không có sự cho phép, xin cảm ơn!…
một câu chuyện vu vơ được sáng tác, đọc để cảm nhận. không spoil.…
Tác giả : Tuyết Nhi Fic dài Thể lại : Giam cầm Vì quá yêu nên phải cố giữ , không sợ hôm nay thì sợ ngày mai…
đang ngồi học văn cô giáo nhắc đến từ "Vợ nhặt" nên viết thành truyện luôn😂😂😅…
🛍️✌️…