Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Đây không phải là một cuốn sách dạy cho bạn cách yêu một ai đó hay chỉ là một tập truyện ngôn tình cũng chẳng phải là một câu chuyện tình yêu lâm li bi đát như Romeo và Juliet. Đơn giản, vì đây là cuốn sách tôi viết từ những gì mình nghĩ, những thứ đời thường nhất của một cái nhìn của cậu bé 13 tuổi. Tôi đến đây là để chia sẻ chứ không phải để dạy một ai cách yêu"…
"Hãy để tôi thay đổi bản thân mình"Bộ thứ hai của tôi,trình vẫn còn non,Nam có tính cách giống Nanno,tôi không quảng cáo phim okBìa do tôi vẽ,bạn không thể tìm nó trên Pinterest đâu,hoặc có thể:)…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện. Với lại truyện thuộc thể loại học đường nên nếu có gì sai sót và nếu có quá sến súa thì mong các bạn bỏ qua và góp ý cho mình nha. Cảm ơn!!…
Các bạn có thể vào fanpage của mình trên facebook: http://www.facebook.com/lamgia.thaibao để biết thêm thông tin chi tiết về bộ truyện này nha.Hiện giờ độc giả của tụi mình trên facebook rất hóng chờ.…
Tên truyện :(ShinRan) Sát thủ xuyên không về làm hoàng hậu độc sủng! [Xuyên không] Thể loại : Xuyên không, độc sủng, cổ đại, HE, đôi lúc hơi ngược.... Đôi lời của tác giả: Đây là lần đầu tớ viết về xuyên không nên có gì mong mọi người nhẹ tay ạ!!!!!…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…