hành trình của cung sư tử
viết về một cung sư tử đóa đọc đi ai cung sư tử như tui thì giơ tay lên…
viết về một cung sư tử đóa đọc đi ai cung sư tử như tui thì giơ tay lên…
Tuyển mem cho team a~…
Chuyển ngữ: Tũn CòiNguồn Convert: Jean TTVĐộ dài: 56 chương + 11 phiên ngoại Thể loại: Hiện đại, đô thị, nữ chính 19 tuổi, nam chính 31 tuổi, tình yêu duy nhất. Nhân vật chính: Tần Liệt, Từ Đồ.…
-Mô Tả Nhân Vật-✦ Thời Hạ Yên ✦ ( Thụ Cường )Sinh viên năm 2, học bá khoa xã hộiThành tích luôn top 2 toàn trườngHọc sinh cá biệt, miệng nhanh hơn não, thói quen cà khịa khó bỏGhét sự chú ý, ghét ồn ào, ghét bị soiBề ngoài lười biếng, thờ ơ nhưng đầu óc cực kỳ tỉnh táoNgoài mặt khó ưa, bên trong lại rất rõ ràng: ghét thì ghét, thích thì không chối👉 Kiểu người: ngoài nhây - trong thật, càng tiếp xúc càng khó thoát.✦ Kỳ Lục Minh ✦ ( Mỹ Công )Sinh viên khoa tự nhiên, top 1 toàn trườngNgoại hình như "tiên nữ": da trắng hồng, dáng cao gầy, cổ thon dài có nốt ruồi gợi cảmTóc gọn gàng sạch sẽ, khí chất hiền dịu nhưng xa cáchĐôi mắt lạnh lùng, sắc bén, tạo áp lực khi nhìn thẳngVới người khác: im lặng, khó gầnVới Thời Hạ Yên: châm biếm, khó ưa, không nể nang👉 Kiểu người: ngoài hiền - trong dữ, cún con với người mình để tâm, thú dữ với phần còn lại. -Văn Án-Thời Hạ Yên học bá khoa xã hội, top 2 toàn trường, nổi tiếng nhưng ghét bị chú ý.Một lần đổi gió sang khoa tự nhiên, cậu vô tình gặp Kỳ Lục Minh top 1, vẻ ngoài như tiên nữ, tính cách lại vô liêm sỉ đến khó ưa.Hai học bá.Hai cái miệng không chịu thua ai.Một người ghét ồn ào, một người lạnh lùng xa cách.Ghét nhau là thật.Cà khịa là chính.Nhưng càng né lại càng bị kéo gần.Một câu chuyện học đường nhây nhây, ngọt ngào xen chút khó khăn bắt đầu từ một "tiên nữ vô liêm sỉ."…
Kiếp sau anh nhất định sẽ không thể già hơn mèo con của anh được. Anh sẽ là chàng trai cao to trắng trẻo bộ dạng thư sinh như mèo con của anh vẫn luôn lảm nhảm không thấy chán. Nếu có kiếp sau như vậy anh hi vọng mèo con của anh sẽ sống thật vui vẻ và hạnh phúc. Từ một bé gái nhỏ nhắn đáng yêu trở thành bà lão gắt gỏng khó tính... hi vọng lúc ấy ông lão này có thể ở bên cạnh, có thể nắm tay nhau đến đầu bạc răng long, trăm năm hạnh phúc, mãi mãi không xa rời.Yêu mèo conSen.…
Lâm Lai chỉ là một kiến trúc sư nhỏ bé giữa thành phố tát đất tất vàng này, trước đây khi theo học ngành này, cậu chỉ nghĩ về con số mức lương cơ bản cho một dự án bằng sức lao đọng một năm của một người, tất nhiên cậu quên béng đi hai chữ "dự kiến" - mức lương dự kiến.----Anh quét ánh mắt ra xung quanh, lại nhìn trên nhìn dưới, dáo dác một hồi quanh tiệm, lưng vẫn thẳng đứng, dáng người cao ráo vững chãi như một ngọn núi thật sự khong phù hợp với cặp kính nho nhã thư sinh đó chút nào. "Người thiết kế là ai?""Hả?" Với câu hỏi quá bất ngờ, Lâm Thư còn chưa kịp phản ứng, đã bị ánh mắt sắt đá của anh thiếu điều đâm một dao, người này nhìn thế nào cũng thấy đáng sợ, hơn nữa còn bất lịch sự đến khó chịu. "...Là em trai tôi, quý khách, rốt cuộc anh muốn hỏi gì ạ?" Mặt Lâm Thư khó khăn nặn ra nụ cười thân thiện."Là cậu ấy à?" Anh chỉ ngón tay ra sau gáy, hướng về phía Lâm Lai đang nghịch hoa cúc ở bên cửa kính, trên tai deo tai nghe, bên cạnh là một ống đựng bản vẽ. Nhìn thì đúng là dân mỹ thuật. ---"Người như anh mà cũng bị phản bội à?" Có tiền, có xe, có sự nghiệp, ngoại hình thì khỏi bàn, đúng là kiểu người thiếu 1 nữa là được 10, hay là phương diện kia...không ổn? Nghĩ rồi cậu khẽ liếc tầm mắt xuống thắt lưng anh, chì tầm vài giây nhưng bắt được ánh mắt đó Dương Minh liền dở khóc dở cười, con nhím này, ánh mắt có cần thành thật như vậy hay không. "Tôi rất khoẻ mạnh!" Dương Minh vươn người sát lại gần để đón tầm mắt của cậu…
Xin chào mọi người , bút danh của tôi là PopPop. Rất mong mọi người sẽ ủng hộ tác phẩm này=)) mặc dù tôi chỉ làm chơi nhưng mà có gì thì mong hãy góp ý nhé.Đối với những dân đọc ln mà đọc thấy bộ này quen quen thì bộ này được lấy ý tưởng kha khá từ LN Roshidere.*Mọi từ tiếng Nhật ở đây là tôi dùng gg translate nên nếu sai sót thì mong mng thông cảm=))Tác phẩm sẽ có chương mới vào ngày nào đó hàng tuần nha!…
Những mẫu chuyện nhỏ xinh về hai bạn nhỏ Kim & Jeon.…
Em thực sự rất nhớ anh.…
Trần Ái Việt. Lớn lên gắn với những câu chuyện không mấy vui vẻ, bị gọi là sao chổi vì khắc mất tía má mình.Chỉ còn mỗi anh trai, thế nhưng giữa hai người lại tồn tại một mối khoảng cách vô hình. Nhưng sau lần gặp gỡ với cụ chín cùng xóm. Mọi thứ lại hoàn toàn thay đổi. Một người xuất hiện kéo Việt ra khỏi bóng tối tự trách. Thay đổi tất cả. Và tạo nên những cảm xúc đặc biệt. Vậy..người đó là ai ?…
Hôm ấy tôi đã chết! 1 cái chết như đã giết đi con người trong tâm tôi, giết cả em ấy! Kastuo Nagumo tỉnh dậy sau 2 ngày đêm bất tỉnh với kí ức của 1 bản thân khác.…
Anh vì cô mà về nước, liệu cô có hiểu???.....anh luôn đứng sau hy vọng có ngày cô quay lại nhưng cuối cùng anh nhận được chỉ là bóng lưng của cô suốt 7 năm rưỡi....Hai người họ đều là những kẻ ngốc trong tình yêu....Phải chăng gặp nhau là để tạo nên những bi kịch cho cuộc đời thêm hoàn mỹ...???Ngày cô mất trí nhớ, anh về nước, rồi chẳng hiểu thế nào cô lại bảo anh là bạn trai của cô, lúc đó anh sướng phát điên. Cô ngộ nhận mình mới 12 tuổi anh cũng bên cô, không một lời nói. Nửa năm sau, cô tỉnh lại hoàn toàn, liệu cô có còn bên anh??? Anh có giữ cô lại hay chỉ đơn giản nói đùa với cô rằng: "anh chăm sóc em lúc bệnh, sau này nhớ đừng quên công anh đấy"Định mệnh sẽ cho họ bên nhau hay cách xa???___________________________________________Đôi lời của tác giả:))Nếu bạn có muốn đem truyện của tôi đi thì nhớ báo 1 tiếngVui lòng không edit, chuyển ver các kiểu.....HÃY TÔN TRỌNG NGƯỜI BỎ RA CHẤT XÁM VÀ TÌNH CẢM CỦA MÌNH ĐỐI VỚI ĐỨA CON TINH THẦN NÀY NHÉ:))Tôi không cấm các bạn không được văn tục trong truyện của tôi nhưng nếu có óc suy nghĩ sợ làm ảnh hưởng tới não trẻ nhỏ thì chịu khó viết tắc giùm:))Có thể góp ý, nhưng làm ơn góp ý một cách quý'ss tộc'ss dùm nhé, nếu không quý'sss tộc'sss được thì CÚT chứ nếu không thì không yên với tôi đâu nha.Thân❤️❤️❤️<3333…
Đây là những gì tôi viết về cuộc đời tôi...Được đúc kết từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi muốn cầm bút lên và ghi lại những gì đã xảy ra, bắt đầu từ những chấm nhỏ nhất.…