Tấm , Cám , Dì Ghẻ
đọc đi rồi biết nè…
đọc đi rồi biết nè…
Bé Vôva vào lớp 1. Để buổi đi học đầu tiên của các cháu được hứng thú, cô giáo bắt đầu bằng trò chơi đố vui. Cô nghĩ đến cái bàn, rồi đặt câu hỏi:- Đố các em, trong nhà ta có cái gì bằng ǵỗ, có 4 chân?Bé Vôva nhanh nhảu:- Cái ghế ạ.Cô gật gù, ừ, cái em nghĩ cũng được đấy, nhưng mà câu trả lời của cô là cái bàn. Rồi cô đố tiếp, lần này cô nghĩ đến con mèo:- Đố các em, trong nhà ta nuôi con ǵì có 4 chân mà các em hay vuốt ve nó?Bé Vôva vẫn là người nhanh nhất:- Thưa cô, con chó ạ.- Ừ cũng được đấy, cô nói, em giỏi lắm, nhưng cái câu trả lời của cô là con mèo cơ.Bé Vôva xin phép cô ra câu đố:- Đố cô, cái gì ́mà đàn ông hay giấu trong quần lâu lâu lấy ra sử dụng, dài dài, tṛòn tròn, đầu đỏ đỏ..Chưa nói hết câu, cô giáo đă nổi giận ngắt ngang:- Vôva, sao em dám ăn nói bậy bạ như vậy!Nước mắt lưng tṛong, bé Vôva thút thít trả lời:- Cái mà cô nghĩ cũng được đấy, nhưng câu trả lời của em là những que diêm cơ..…
Câu chuyện này chỉ kể về một bà già 26 tuổi, rất có thiên phú nhưng chỉ là tính cách biến thái quái dị đến không ai chịu nổi. Chuyện sẽ ra sao khi cái nữ nhân được xuyên ra một thế giới chân dài bay đầy trời, hơn nửa còn vào thân xác của một nhỏ chân ngắn thấp cổ bé họng không có chút tài năng. Thế gia danh môn chỉ dành cho mỹ nam chân dài còn ta là vịt cái ngắn giò chẳng lẽ chịu thua??? Không thể, danh môn tiền tài có thể không cần nhưng danh dự là bắt buộc nha, đừng giỡn với sói, thiên nga à!!!…
có một cô gái tên là Y/N , Y/N đã loạn vào mặt xanh của Phạm Thiên họ yêu cô điên cuồng, chỉ cần có ai đó đựng vào cô thì phải chết hoặc sống không bằng chết hay chuyển đi và chết giới thiệu về Y/Ngiới tính : NữTuổi : 191m70công việc : ???nhiêu đây thôi nhe mình mới làm mong mọi người không cảm cho 👁️👄👁️💦…
mười một năm nhưng lại không thể là cả đời…
Au đã trở lại và ăn hại hơn xưa!…
Sưu tầm và tự nghĩ ạ…
vườn trường…
Cặp chính: Dương Phong Duật × Châu Quế ĐanThể loại: Trâu trà gặm cỏ non, H văn, Chiếm hữu, Nam chính tự vả, Nữ cường , Nữ chính có quá khứ bất hạnh, Ngọt ngược, Hắc đạo, He,....Số chương: 65 chương (Sau này sẽ phát sinh thêm chương)Văn án:Châu Quế Đan là con nuôi của một gia đình nhà họ Châu, vốn tưởng sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc nhưng nào ngờ gia đình nhận nuôi cô còn không bằng một con cầm thú. Bọn họ hàng ngày đánh đập, hành hạ, sai vặt cô, không cho cô ăn cơm mỗi khi cô bất cẩn làm sai việc gì đó.Biết được bọn họ định bán cô cho một Lão đại khét tiếng nhất nhì cả nước, cô đã van xin dữ dội đến nỗi khàn cả giọng nhưng không thành. Cô cứ nghĩ cuộc đời của mình sẽ vô cùng bi thảm khi bị bán cho người Lão đại đó, nhưng điều cô không ngờ tới là hắn lại rất cưng chiều cô, lo cho cô từng bữa ăn giấc ngủ. Còn những thuộc hạ đắc lực nhất của hắn thì lại trở thành những người ba nuôi của cô.Cuộc sống của cô như được chiếu sáng kể từ khi gia đình cũ bán cô cho hắn.Mọi người đều cho rằng Châu Quế Đan chính là ngoại lệ duy nhất của Dương Phong Duật, bởi vì ngoài cô ra thì không ai được phép trêu chọc hắn.Tác giả: Đào Mẫn Thanh…
Tên gốc: 夜空中最亮的星星Thể loại: Tổng Tài Bác x minh tinh Chiến / hiện đại / gương vỡ lại lành / thương chiến / nghành giải trí.Số chương: 40Tác giả : 時光倒流「鬼迷心竅」Trans: Đàm Vũ Thần ( 譚雨晨)Nhân vật và tình tiết trong truyện đều la hư cấu tuyệt đối không áp dụng vào hiện thực.2. Nội dung được dịch dưới sự cho phép của tác giả, vui lòng không Reup dưới mọi hình thức.…
❌❌Lưu ýCuốn nhật ký này chứa những nội dung nặng nề về trầm cảm: tuyệt vọng, ý nghĩ tự hủy hoại bản thân, sự cô độc và những nỗi đau tâm lý khó nói thành lời. Các chương có thể gây khó chịu hoặc khơi gợi ký ức đau buồn. Nếu bạn đang trong trạng thái mong manh về tinh thần, hãy cân nhắc trước khi đọc. Đây không phải một hành trình chữa lành, mà là bản ghi chép trần trụi về bóng tối trong tâm trí con người.❌31/08/2025.....…
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé…
đặt mình vào kẻ vô cảm, nơi mà họ không thể hiểu được ta, nơi mà tôi bị ghẻ lạnh, cô lập, hành hạ. rồi lại có ánh sáng cứu rỗi. nó là sự thực hay chỉ tôi đang tự tưởng tượng ra để bao vệ sự yếu đuối này? sau những tổn thương ấy tôi không chắc tôi cần tình cảm hay cảm xúc nữa không? có ai cần tôi?…
[Q] Cảm giác khi thời đi học chưa từng yêu đương?…
Ngược, boy love, chiếm hữu…