Thục Thiên Mộng Hoa Lục
Tác giả: Tiểu Chu Dữ Mặc Thể loại : Đam mỹ, cổ đại, hài hước, ngược.Số chương : 150 Tình trạng : Đang tiến hành…
Tác giả: Tiểu Chu Dữ Mặc Thể loại : Đam mỹ, cổ đại, hài hước, ngược.Số chương : 150 Tình trạng : Đang tiến hành…
Nhiều thể loại, trừ tình cảm :)…
Những câu chuyện sau đây có thể là thật có thể là không, tùy vào mỗi người cảm nhận.Truyện đầu tay của mình, văn chương không hay, còn rất non, mong mọi người thông cảm nha…
Mình tập viết với chủ đề được lấy từ những câu văn, cảm xúc, tâm sự của bản thân là chính.Mình xin cảm ơn ạ.…
" Ở đây có bán trà sữa và cà phên không chủ quán?"" Ở quán của mình có bán mà còn bán cả những chiếc ly xinh xắn kia nữa."" Những chiếc ly đẹp thật! Mình thấy trong thực đơn có bán và mua những câu chuyện vui lẫn buồn nữa."" À cái đó thì ....."…
một khoảng hồi ức đã chết.(chuyện này khác bùn nha đọc có làm sao đừng trách tuii)…
Thật may mắn khi Nguyên không đẩy tôi ra. Thằng bé nó không trả lời lại với tôi câu nào. Tay nó quàng qua vai tôi cứng ngắc biểu hiện cho sự cưỡng ép. Tôi nghe rõ tiếng tim đập nhanh ở lồng ngực nó. Chắc nó đang vô cùng khó chịu vì tự dưng bị một con ất ơ kéo tay đi, chưa hết sốc thì bị ôm một cách chớp nhoáng không kịp trở tay. Ít ra nó không làm tôi bẽ mặt trước mọi người. "10...9...8...7...6...5...4...3...2...1...0. Được rồi, Bảo Vy thắng nhé." Tài nhắc tôi rồi tắt tiếng kêu điện thoại đi.…
Nhìn xuống bàn tay chai sần, cô khẽ thở dài. Cuộc đời cô có thể nói là một chuỗi dài đau khổ, đau khổ từ lúc sinh ra. Cô tên Bách Xuân, năm nay đã 25 tuổi, sinh ra và lớn lên trong một gia đình võ truyền có thể nói là khá giả.....…
Cuộc đời của cô không có màu hường chứ đừng nói là kết thúc viên mãn.Tính cách của cô trầm lặng mà cũng đầy bi quan.Giữa cô và anh không phải là một câu chuyện tình yêu học đường ngọt ngào hay lãng mạn.Cô cũng đã từng cười, từng khóc, từng oán trách... rồi cũng từng bất lực.Một quá khứ xám xịt của một người có tâm lí bất ổn, để rồi tìm thấy bến đỗ bình yên của cuộc đời mình.Cảnh báo: Truyện có chứa yếu tố tâm lí, nội dung truyện không cuổng xúy cho bất kì suy nghĩ hay hành động nào.…
Ngược luyến tàn tâm, OE.Cao lớn, bá đạo, độc đoán công.Nhỏ bé, kiên cường, ngạo kiều thụ.Giã sử ghi nhận, Trung Hoa yêu Nam Việt, yêu đã 2000 năm rồi.…
Nói về cuộc sống của tớ là chuỗi bất hạnh…
Hãy đến đây để có thể hiểu bản thân mình hơn và cùng chia sẻ nhiều điều trong cuộc sống .Các cậu cũng có thể chia sẻ với tớ . Đây đều là suy nghĩ ý tưởng hoàn toàn là của tớ. Có thể dùng vào viết văn nghị luận . Lấy bằng cre : @MeineLiebe . Chỉ đăng trên Wattpad .…
đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng:" mình có vô dụng không?"Tôi đã tự nói bản thân mình thật không khác gì đống phế thải. Tôi cho rằng có lẽ rác còn có thể tái sử dụng chứ tôi thì không!...Cái cảm giác ấy thật là tồi tệ,xung quanh bản thân tối sầm lại,tôi lại có cớ để lấy mái tóc xuề xòa mà vẫn hay bị mọi người lên án làm cái rèm cửa che đi sất những gì bản thân đang đối mặt. Chiếc rèm cửa ấy đương nhiên rồi cũng phải được vén lên thôi,những khoảnh khắc ấy khiến cho lòng tôi như được thêm phần cổ vũ tinh thần rằng:"hãy vén chiếc màn tội lỗi lên và đối đầu với thử thách đi nào!". Nó cho tôi được phép ảo tưởng ra những viễn cảnh mơ màng để che lấp đi cái cảm giác tội lỗi,yếu đuối.Tôi luôn nghĩ rằng cuộc đời chắc sẽ chẳng mộng mơ như cái cách các nhà đầu tư vẫn thường lôi kéo tâm trí những "con hàng" ngây thơ đâu, buồn là đó lại là thực tế đấy. Nhưng biết đâu được vẫn còn những thứ gì đó vẫn đang chờ đợi chúng ta đến "rước" nó đi thì sao? dù gì thì chúng ta vẫn phải sống thôi!…
- em ngồi bên góc cửa nhìn về phía xa ,tia nắng mùa thu len lỏi qua khung cửa chiếu lên mái tóc nâu sẫm của em , cơ thể bỗng dần trở nên nặng trĩu ý thức cũng trở nên mơ hồ . Em gục mình xuống bàn đôi mắt đang dần khép lại mặc cho em không muốn , có lẽ mệt rồi, có lẽ em cần nghỉ ngơi một thời gian ....- ... Ngủ ngon nhé…
Những rắc rối của cô gái mới trở thành người lớn, học cách sống tự lập, học cách yêu đương. Biết đâu các bạn có thể nhìn thấy được mình trong đấy. Hãy cùng Nhi khám phá cuộc sống muôn màu muôn vẻ nè.…
Cứ sống mãi một cuộc đời nhàm chán và vô vị thế này thì thà rằng cứ chết đi có phải hơn không hả Hoàng?…