Nhật kí tuổi thơ
câu chuyện có thật từ csong hàng ngày của tôi…
câu chuyện có thật từ csong hàng ngày của tôi…
Có những thời điểm, tôi chỉ muốn ngồi lặng yên 1 mình, chậm rãi nhìn lại mọi thứ vừa trôi qua và ghi lại các cảm xúc ấy. Tôi nghĩ rằng, ai cũng có lúc cần khoảng không gian - thời gian riêng để đối diện với cảm xúc của bản thân mình một cách thành thật nhất. Không phải để tiếc thương, không phải để oán hận, mà đơn giản là lắng nghe bản thân để biết mình đang sống cuộc đời như thế nào. Chẳng phải đây là cuộc đời đầu tiên và duy nhất của chúng ta sao?…
Một dịch bệnh truyền nhiễm tự nhiên lao vào thành phố nó kiến người trong thành phố phát điên và chém giết lẫn nhau Các triệu chứng của căn bệnh : phát ban, da của người bệnh sẽ tróc ra, dưới lòng bàn chân có nhiều lỗ nhỏ, mắt to ra và đỏ dần, cơ thể bầm tím, ... nếu dính phải nước bọt của người bệnh thì sẽ bị lây nhiễm ( nhưng nguồn nước thì không sao vì loại virus đấy chết trong nước ) cách duy nhất để phản kháng lại những người mắc bệnh là dùng nước để phòng thủSemi là một cô gái nhỏ, trong lúc cùng em trai đi học về thì cô phát hiện cả gia đình mình đã bị nhiễm bệnh Và từ đấy cô bắt đầu cuộc sống 1 mình nuôi em mình và tìm cách sống sót để thoát qua dịch bệnh…
Đây là một câu chuyện được viết theo một suy nghĩ nửa trẻ con và nửa trưởng thành. Tớ viết theo những cảm xúc và suy nghĩ của tớ ở một thời điểm nào đó. Khi cái cảm xúc ấy dâng lên thì cũng là lúc mà tớ sẽ viết truyện. Các cậu ủng hộ tớ nhé!…
Những dòng vớ vẩn được tôi viết nên vào những đêm thiếu đi mùi Caramel Macchiato tôi mê luyến....…
Tôi đặt bút, nghĩ gì viết đấy, không gò bó văn chương, ngòi bút tự do, con người phóng khoáng.…
ANH CÓ NGUYỆN Ý NGHE EM NÓI NHẢM CẢ ĐỜI…
Empty…
những sự tiêu cực xuất phát từ một cá nhân con người khi nghĩ về sự bất công của cuộc sống. Những suy nghĩ quẩn quanh không một lời giải đáp, hi vọng tìm một sự đồng cảm, một ánh sáng chói rọi mở đường chơ lý tưởng.....…
Những điều thú vị mà mình sưu tầm đc…
Tình yêu học trò thật đẹp.…
Đau khổ và hạnh phúc, hai thứ tưởng chừng xa vời nhưng lại cách nhau một ranh giới mong manh. Đau khổ nhiều thì trưởng thành nhiều, hạnh phúc mãi thì vĩnh viễn sống trong sự ngây thơ của thế giới màu hồng. Mỗi người đều có số phận của riêng mình. Đau khổ và hạnh phúc, tất cả rồi cũng kết thúc bởi lẽ cái chết là dấu lặng cuối cùng của cuộc đời, mọi thứ đều hóa thành cát bụi, duy chỉ tồn tại 2 chữ " nuối tiếc"...…
"Mất mẹ là mất tất cả"…