Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
🎉 Giới thiệuTên truyện: Chú, anh cũng có một chút đáng yêu Tên gốc: Cái này đại thúc có điểm manhTác giả: Lai PhấtNguồn convert: Tâm Tít TắpThể loại: hiện đại, sủng ngọt, 1vs1 Số chương: 75Editor: MiahemVăn án:Là câu chuyện kể về quá trình một em gái nhỏ theo đuổi anh "chú" đẹp trai của mình.Đây là lần đầu tiên mình edit, hy vọng mọi người ủng hộ và góp ý. Truyện được edit và đăng tại wattpad cá nhân của mình w.a.t.t.p.a.d@miahemday ,vui lòng không reup truyện.…
tôi biết là cái famdom Hetalia của Liên tỷ gần như chìm rồi mà. giờ không có gì để ăn qua ngày nữa rồi, vì tôi thấy đa phần mấy fanifc về liên tỷ đều dừng lại ở những năm 2017 hoặc 2020 . nên giờ tôi phải lết cái thân tàn tạ của mình để tự làm tự ăn thôi nè;-;…
Do yêu thích, mong chờ nên mình sẽ cover tiếp nha Phần 1 các bạn có thể tìm Deulgideulgi Phần 1 là đây https://www.wattpad.com/story/238719834?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=Banvyle&wp_originator=h57Gy2tnzeRRkcKYiUhxBloltgGr6c7s0ucrQLdA%2FqNSC7WxMNW5HxwKJ%2BBvaoDV0fZGy55t7gtTNagHXXicofSLX02Go6%2ByChTyqx0%2FGMu2FzamDTG7Qzz9DzCB04lpThể loại: bách hợp, cổ đại, xuyên không, linh hồn chuyển hoán, âm mưu tranh đấu, hoan hỉ oan gia, 1x1, HEEdit: khoailang213Nhân vật chính: Khương Sáp Kỳ, Bùi Châu Hiền, Hoàng Mỹ Anh, Kim Thái Nghiên.Huyện lệnh (Khương Sáp Kỳ): Ta đây rất bận, thực sự rất bận! Ngoài việc khám nghiệm tử thi để phá án còn phải đi theo bảo hộ Đại tiểu thư, bắt phi tặc cùng tấn công Hồng Liên giáo, ngươi nói xem ta có bận hay không?Đại tiểu thư (Bùi Châu Hiền): Bổn tiểu thư ta đây tốt bụng lắm mới cho ngươi làm thủ hạ ở cái huyện nhỏ này, ngươi phải tu mấy kiếp mới được, vậy mà dám chê bổn tiểu thư đây vướng tay vướng chân!Phi tặc (Hoàng Mỹ Anh): Muốn bắt ta, vậy phải xem ngươi có bản lãnh hay không, trước hết học khinh công đi rồi hãy nói chuyện với ta.Giáo chủ (Kim Thái Nghiên): Tiểu Kỳ, làm một huyện lệnh nhỏ có gì tốt, không bằng theo tỷ đây, toàn bộ Hồng Liên giáo đều thuộc về ngươi.…
Là một câu chuyện tình vô cùng cảm động, đi sâu vào lòng người đọc.Ngay từ nhỏ tôi đã hướng đến một cuộc sống không tầm thường.Tôi không muốn như người bình thường nhàm chán sống cả đời, nhưng trớ trêu thay, tôi lại sinh ra trong một gia đình bình thường, có một vẻ ngoài bình thường, trí lực bình thường của bình thường, vậy nên, càng thêm khẳng định tôi phải sống bình thường hết cả cuộc đời.Tôi cảm thấy rất không thú vị, luôn mong muốn điều gì đó khác biệt xảy ra, cho dù không được như trong sách cái kiểu xuyên đến thế giới khác, gặp được người ngoài hành tinh hay phát hiện ra vùng đất mới đi chăng nữa, ít nhất cũng nên có chút gì đó không giống với người thường. Nhưng là, tôi sống hai mươi năm qua, không hề xảy ra bất cứ chuyện gì có thể gọi là đặc biệt, bây giờ không, tôi nghĩ, về sau cũng sẽ không. Điểm đặc biệt nhất trong con người tôi, có lẽ chính là khao khát cháy bỏng muốn trở thành đặc biệt nhưng lại chẳng thể đặc biệt nổi.…
Những khoảnh khắc cuối cùng cánh hoa đó nở, là khi nó rơi xuống đất và hòa vào đống tro tàn.Lưu ý: Mọi chuyện đều là trong trí tưởng tượng của Tác giả, không hề có trong tác phẩm gốc (OAO)/…
[FIC|北方有嘉任]\\CẬU HOẶC NGƯỜI GIỐNG CẬUAuthur: 草莓味的小鱼丸 (lofter)Couple: Trương Gia Nguyên × Nhậm Dận Bồng (Phương Bắc Có Gia Nhậm)Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả.\\…
Lần gần nhất Úc Trữ công chúa hồi kinh là vào đầu mùa tuyết năm Long Khánh 17. Trận tuyết năm ấy rất lớn, nhưng bên ngoài cung Cảnh Đức, tuyết lại không ngập đến mắt cá chân. Đêm xuống, gió ngừng thổi, ánh trăng sáng rực mà lạnh lẽo, nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được tuyết dần rơi xuống từ đầu cành cây, những bông tuyết nhỏ xíu lạnh giá lặng lẽ rơi ở đó, hoàn toàn đối lập với những âm thanh vội vã, chói tai chốn thâm cung. Bên ngoài loáng thoáng truyền đến những tiếng bước chân đạp trên tuyết, từ đầu bên này đến đầu bên kia, rồi lại chậm rãi dạo bước từ đầu bên kia đến đầu bên này, giống như đang lưu luyến thứ gì đó ở đấy, cứ chần chừ không đi.…
[FIC|北方有嘉任]\\ĐỨA TRẺ SINH RA VÀO BAN ĐÊMAuthur: 朴素滕国飞Couple: Trương Gia Nguyên × Nhậm Dận Bồng (Phương Bắc Có Gia Nhậm) Có OOC.Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.…
Tên: Anh hàng xóm của tôiTác giả: @SelenaMelon (toka)Thể loại: longfic, HE, nam x namNhân vật: Lý Ngọc, Giản Tùy AnhMô tả: Một chiếc longfic nhẹ nhàng, rất là nồng đậm tình yêu gà bông của hai tên ngốc học cách yêu. Bối cảnh tại một vùng quê nơi Lý Ngọc chuyển đến xả hơi sau khi tốt nghiệp đại học.Thật không ngờ tại vùng quê này, Lý Ngọc lại rơi vào lưới tình với một anh chàng hàng xóm điển trai sau nhiều hiểu nhầm không đáng có, anh ta tên Tùy Anh, Giản Tùy Anh.Đến sau này Lý Ngọc mới hiểu, có lẽ chính ông trời đã đưa họ đến với nhau giữa biển người ngoài kia.Nếu không có anh ấy, tôi vĩnh viễn không biết mùi vị của hạnh phúc chân chính là gì.|| Không mang đi nơi khác cũng như không chuyển ver khi chưa có sự đồng ý của tác giả ||#toka…
Tác giả: Ma AnEditor: tên truyện vậy thui chứ ngọt nha các sốpThể loại: Truyện hiện đại với nội dung showbiz, tình cảm hài hước và kết thúc viên mãn.Có một sự thật được biết đến rõ ràng trong giới trí rằng, cặp vợ chồng Kỳ Duyên và Minh Triệu đã kết hôn nhưng Kỳ Duyên lại cho thấy sự thờ ơ và không quan tâm đến vợ mình. Cô ấy chỉ được nhắc tới một lần về việc kết hôn và không bao giờ được công khai đề cập đến. Không có sự tương tác nào giữa hai người trên Facebook và trong lễ trao giải duy nhất mà họ đứng chung sân khấu, Kỳ Duyên cũng không bao giờ liếc nhìn Minh Triệu.Do đó, toàn bộ giới giải trí đều chờ đợi rằng Kỳ Duyên và Minh Triệu sẽ nhanh chóng ly hôn và cô gái đó sẽ trở lại với tình trạng độc thân, tạo điều kiện cho các nữ diễn viên tuyến ba.Tuy nhiên, một lần sau khi buổi lễ kết thúc, khi hậu trường vắng người, một phóng viên đã chộp được bức hình của Kỳ Duyên cởi áo, che kín bộ trang phục mát mẻ của Minh Triệu và sau đó ôm eo, dính người vào tường để hôn cô. Chính hình ảnh này đã chứng minh rằng tình yêu của hai người vẫn còn đầy hứa hẹn và sự nghi ngờ của giới giải trí bị trắng tay.…