Tuổi Thơ Của Chúng Ta
Viết theo cảm hứng. Chả biết miêu tả j.…
Viết theo cảm hứng. Chả biết miêu tả j.…
"desperate from deep within" Thể loại : tình cảm, tâm lí, gia đình, trả thù, bách hợp, ngôn tình,v..v..Châm ngôn của tôi: Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi....nhưng liệu có còn ngày mai không...Gửi đọc giả thân mến! Tâm lí bạn sẽ vững tới đâu khi đọc truyện của tôi? Truyện tôi viết nói ngắn không ngắn dài không dài vì tôi viết nó như cuốn nhật ký có hồi kết, liệu bạn có đủ tâm lí khi đọc truyện của tôi? Nếu đủ thì có lẽ bạn chưa thật sự cảm nhận được cảm xúc nhân vật hay hoàn cảnh tôi viết, còn nếu không đủ tâm lý thì đúng rồi đấy, tôi đã mất bao nhiêu thời gian để thoát ra khỏi cảm xúc của nhân vật tôi tự tạo ra? Nếu bạn đã chuẩn bị xong tâm lí thì hãy đọc và cảm nhận nó nhé vì đó là tất cả cảm xúc bất hạnh mà tôi cảm nhận được. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ! Thân gửi!…
Nơi của sự ngân rung những xúc cảm nồng nàn trong tâm hồn.…
truyện viết thửgdfgsrhgs…
Tôi nghĩ sở hữu một lưỡi cắt tâm lý cùn như vậy có khi lại hay. Kiểu như ngu si hưởng thái bình vậy. Nếu anh nhạy bén quá, cái gì anh cũng thấy, thì khả năng rất cao anh sẽ thấy những cái anh không muốn thấy. Thấy những cái không muốn thấy không phải là tệ, nhưng thấy chúng quá sớm thì có.…
Như tên là mỗi ngày một câu chuyện, mỗi ngày các bạn sẽ cho mình một chủ đề, mình sẽ chọn lọc ra và viết về nó theo cảm nhận của mình. Đôi khi sẽ có một vài từ ngữ thô tục để biểu lộ cảm xúc. Bạn nào đọc được thì cứ tiếp tục. Mong viết cái này có thể khiến các bạn đọc vui hơn.…
Đây là sáng tác đầu tay của em , tuy e mới học lớp 7 em biết vẫn còn nhiều lỗi sai nhưng mọi người đừng vì quá nhiều lỗi sai mà trỉ chích em , về sau em sẽ cố gắng nhiều hơn để ko mắc lỗi nữa cảm ơn mina đã đọc ạ 🥰…
Dĩ vãng dơ dáy dễ gì giấu diếm. Đó là lời cô Phương Hằng nói chứ hổng phải tớ nói đâu nên đừng có nhột nha :3…
Tamlihoc : thể loại Kể những nỗi đau và vết thương của người qua đường trên thế giới này.. câu nói chung đều là "giá như " họ quá phụ thuộc vào trái tim mà không để ý thế giới vẫn trôi như một tuần hoàn vô tận.. nó đều mang đi điều tốt đẹp nếu chúng ta ko tin vào sức mạnh của bản thân, đôi khi vực thẩm đi nhanh như cơn gió đầu mùa nhưng lại dài như sự sống của con người! Có thể là vài tháng hoặc cả đời...…
Một cuốn sổ tay chứa đựng những suy nghĩ hay còn là lời trăng trối của Katsuno Mei khi cô bé cố gắng tự chữa khỏi bệnh cho bản thân bằng cách tự tưởng tượng ra một bản thân trưởng thành hơn làm bác sĩ tâm lý( bản nháp, rất nhiều lỗi, ngôn từ cô đọng, viết theo bản năng)…
nàng ngọc tuyết băng ; là 1 sát thủ thiên tài tk21 vì 1 lý do ko đâu vào đâu mà xuyên ko vào cuốn tiểu thuyết np máu chó vô tình đọc đk . xuyên thì xuyên đi nhg sao lão thiên lại đối xử như vậy vs nàng chứ cư nhiên nàng lại xuyên vào vai nữ phụ bi thảm nhất truyện .haiz! ... đk rồi nếu nàng đã đến đây thì sẽ thay đổi tất cả nguyên tác nữ chủ , nam chủ hãy đợi đấy coi ta thu phục các ngươi như thế nào . haha.... ta tạm đặt gạch trc nàng nào lọt hố thì đợi ta thi xong sẽ bắt đầu viết truyện nha! chúc các nàng thi tốt haha ( cười gian xảo)…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…