Bố cục đoạn văn
…
Với thế giới, cô là một con quái vật.Nhưng với em, cô là người duy nhất đã không bỏ em lại phía sau."Thiên thần"Em không biết cô là ai. Không biết con người thực sự của cô là gì.Và cô cũng không biết mình có thể trở thành điều gì ngoài thứ dơ bẩn ấy.Cho đến khi chiếc mặt nạ trắng kia được một đứa trẻ tô đầy màu sắc.…
Đọc đi rồi biết =))…