Ảnh mỹ thụ tổng công
Ảnh thôi đẹp cực mất máu-ing đấy vô đi vô đi bà con ơiiii…
Ảnh thôi đẹp cực mất máu-ing đấy vô đi vô đi bà con ơiiii…
⚠️Đây là fanfic vui lòng không GÁN GHÉP lên hình ảnh người thật⚠️lịch ra chương:thứ 7 hằng tuần…
Ở một thế giới kì lạ,con người và các dị tộc sống hòa hợp với nhau,chúng trao tặng cho con người những thứ họ muốn khiến lòng tham muốn của con người dân lên cao và bắt đầu đưa ra những điều kiện tham lam,những vị thần không thể đáp ứng sẽ bị mắng chửi thậm tệ và từ đó xảy ra những cuộc chiến tàn khốc..…
Đây là một chuỗi ngày dài nhắn tin và làm quen một Fanboy lạnh lùng của tớ, viết ra cho mọi người biết cách để thu hút sự chú ý của Fanboy υ'• ﻌ •'υ…
Bối cảnh truyện nằm trong chương 41, Ma đạo tổ sư, tác giả Mặc Hương Đồng Khứu================Văn án: 4 mảnh hồn phách tách ra từ nguyên hồn của Hiểu Tinh Trần nói chuyện với nhau. (có vậy thôi. rất đơn giản dễ hiểu phải hông nèo?)================Bút tre: @Unicornexpress16…
Văn án Mười năm trôi qua trong nháy mắt . Ngoài có phiên vương quyền thế trong có gian thần . Thiên tử thật sự có thể giữ vững ngôi vua cùng giang sơn ? Từng là hai hai tử vô tư hồn nhiên cùng nhau lớn lên , cả hai phải làm thế nào để vượt qua giông tố bão giông tranh đoạt quyền thế trong hoàng cung đây . Cát Tường , trẫm yêu mến nhất chính là tiểu thái giám khi xưa cũng chính là ngươi.…
Đây chỉ là một câu chuyện ghi chép lại những chuyện xung quanh nàng ấy . Một cô nương ngốc nghếch .…
Tình yêu là một thứ gì đó mờ ảo...Không ai có thể thấy đựơc tình yêu.Vậy,anh sẽ cho em thấy đựơc.Anh yêu em như thế nào.Cho dù có phong ba bão tốCùng nhau chờ một ngày MƯA TAN em nhé?…
Các bạn đã sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu này chưa?…
Ba tháng hè vùi đầu vào trong học thêm, nhàm chán khỏi nói. Thế là tôi viết bộ truyện này, coi như tìm chút niềm vui giữa những buổi học đầy tiếng thở dài.…
Từ năm 1945 đến 1975, tập trung vào một gia đình Hà Nội gốc qua 3 thế hệ, xen kẽ tình yêu, phản bội, chia ly và đoàn tụ. Ngôn ngữ đời thường, gần gũi, nhiều đoạn hội thoại kiểu người Hà Nội xưa, dễ khóc dễ cười, dễ "thấm".…