Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là một câu chuyện Đồng Nhân về Doraemon không có thật do tôi tự sáng tác ra cho chính bản thân tôi và đừng đưa nó đi đâu.. nếu bạn không thích xin mời đi cho.. Và cũng xin phép cảnh báo.. : bộ truyện này có rất nhiều tình tiết điên loạn, đau thương , xã hội, chính trị, và chết chóc, còn rất nhiều nhưng đây là cảnh báo cho các bạn [ Hãy đọc kỹ ]Tôi không muốn gây ra bất kỳ sự khiềm khích.. tôi không phải là tác giả giỏi về văn.. Và đây là đứa con do chính tay tôi sáng tác trước khi chết .. [ hãy đọc kỹ ] [Tác giả ma quái ]Người được tác giả đồng ý và cho phép : @Emrnnd…
Truyện yuri(lần đầu viết truyện có sai j mọi ng thông cảm cho mình nha hihi)Tôi đã nhiều lần mơ về giấc mơ kì lạ,(tôi ở đây là Anh Vân nữ chính của chúng ta nha) giấc mơ kì lạ ấy cứ xuất hiện mãi và cả gương mặt hình dáng của thiếu nữ ấy...…
Mùa hạ là mùa mà những ánh sáng ám áp của mặt trời sẽ phủ đầy trên làn da bạn, trên mọi khung cảnh và sự vật xung quanh bạn. Hẳn là với bạn, nơi nào có mặt trời, nơi đó sẽ có nắng. Dù rằng nắng ở đâu cũng như nhau nhưng với tôi, ngắm ánh nắng vàng ương của ngày hạ chí mới là đẹp nhất. Ừm, ai cũng có sở tích riêng mà.Bạn, thật ra cũng chẳng cần phải để ý đến những dòng văn này đâu. Tất cả chỉ là do tôi ngẫu hứng thôi.…
Cô gái ấy thương cậu, thương cậu đã 3 năm rồi. Hôm ấy, cô lấy hết can đảm để tỏ tình cậu. Cậu chỉ đáp lại "Nếu cô tỏ tình tôi đủ một trăm ngày, thì may ra tôi còn đồng ý".Cô gái ngây thơ tin nhưng lời ấy là thật. Nhưng nào ngờ.... " Tất cả tính cảm mà tôi dành cho anh, bây giờ không còn nữa rồi"..... "Này, em không sao đấy chứ""Anh về đi, tôi không sao. Đình Kỳ cậu ấy sẽ lo cho tôi. Anh về đi"..... "Sao đấy không vui à, tao dẫn mày đi chơi nha""Thôi, tao chẳng muốn đi đâu cả. Mệt lắm cơ"..... "Em.... tha lỗi cho tôi nha. Thật ra khi trước tôi không cố ý đối với em như vậy... chỉ là.. ""Anh không cần nói nữa, chuyện cũng đã qua tôi cũng chẳng trách gì anh nữa.""Vậy chúng ta có thể.... ""Xin lỗi, mọi chuyện quá muộn rồi"........…
Em cũng chỉ là con gái, em cũng biết đau mà Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy được hình ảnh của một đứa con gái vừa xem lại những tin nhắn cũ, vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt như mưa đang thấm nhòe trên khuôn mặt Anh sẽ không bao giờ biết được nơi anh đi, nơi anh đến, nơi anh bước qua luôn có một đôi mắt luôn dõi theo anh,luôn quan tâm Anh trong âm thầm Và anh cũng sẽ không bao giờ biết nơi đây có một người luôn mong mỏi anh, luôn từng ngày chờ đợi anh, nhưng chờ đợi trong vô vọng kia…
Juhoon là một chàng trai hướng nội với chủ nghĩa "sống là phải tự lực cánh sinh" ; cậu không thích dựa dẫm hay nhận sự giúp đỡ từ ai và cũng không có bạn bè thân thiết. Nhưng vào một ngày mưa tầm tã, cậu tình cờ gặp Martin đang nằm dựa ở lề đường trong tình trạng người toàn vết thương."một cuộc gặp định mệnh giữa hai người thuộc hai thế giới khác nhau"Lấy ý tưởng từ bộ truyện tranh Hikaeme ni Itte mo, Kore wa Ai.…
Tôi - Sinh viên năm thứ hai trường Y, chuyên ngành Điều Dưỡng Đa Khoa, luôn vỗ ngực tự hào mình là một nữ thanh niên thời đại mới đạt 3 giỏi đúng chuẩn: Giỏi ăn. Giỏi ngủ. Giỏi trốn tiết. Trong kì thi đại học cao đẳng đó tôi đã dùng hết mười phần công lực từ lúc bú mẹ để cố gắng lọt vào một trường đại học nào đó, bởi tôi nghe giang hồ đồn rằng sinh viên sống an nhàn tự tại, ăn xong ngủ, ngủ xong chơi. Quả nhiên động lực ấy đã thúc đẩy tôi mãnh liệt, tôi thành công đạt được mục tiêu của mình.Tôn chỉ sống trên đời của tôi là: Một: Không có đồ ăn thì chấn lột, cướp bóc. Có đồ ăn tuyệt đối ăn sạch không bỏ dở, nếu có thể thì liếm bát sạch bóng đến soi được gương càng tốt. Và chắc đó cũng chính là lý do các cô chú nhà bếp ở căng tin mỗi lần nhìn thấy tôi tới là tình yêu thương như biển Thái Bình dạt dào. Hai: Nếu có thể ngồi tuyệt đối không đứng, nếu có thể nằm tuyệt đối không ngồi và quan trọng nhất là nếu có thể trốn tiết tuyệt đối không bao giờ lên lớp. Lảm nhảm vậy đủ rồi, việc chính tôi muốn nói ở đây là Tôi - Một thanh niên với những phẩm chất xuất sắc như trên đã và đang gây ra chuyện động trời gì thế này! Tôi đang tràn ngập trong cảm giác tội lỗi và hơn hết là hối hận. Tại sao sáng nay tôi lại lên chuyến xe Bus định mệnh này để rồi cuộc sống sinh viên an nhàn của tôi bắt đầu trở thành những tháng ngày đẫm máu và nước mắt từ đây! Doraemon ơi, cho mình mượn máy quay ngược thời gian có được không?…
Author: Lãnh Tà DươngDisclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về tôi và tôi viết với mục đích phi lợi nhuận.Rating: GPairings: WonHan hoặc HanWoo tùy suy nghĩ của bạn.Categories: flangst, romance, Jeonghan centric (thực ra cũng không centric lắm mình viết xong rồi mới nhìn thấy cụm centric ấy :<<<), HE.…