syn19
…
Where you and I indulge in our imagination…
Nobody knows how I feel!! :)…
Hào môn Lục gia có chuyện cười, thiên kim nhà bọn họ nuôi mấy mười năm, vậy mà lại là giả!!Thiên kim thật trở về vị trí cũ, tất cả mọi người đều chờ nhìn thiên kim giả bị chê cười.Muốn nhìn vị trí thiên kim giả đã quên làm thiên kim môn hào nhà công tử, sau khi đi đến một gia đình khó khăn, làm thế nào mà sinh tồn!Hoắc Yểu vừa mới xuyên qua biểu hiện, trải nghiệm sự nghèo khó, rất tốt!Nhưng mà tưởng tượng rất tốt đẹp, thực tế lại hoàn toàn khác.Bố thân: Con gái, thẻ đen này vô hạn, thoải mái dễ chịu!Mẹ yêu: Yểu Yểu ngoan, thứ đồ trang sức châu báu này, nếu như con không thích, mẹ lại đổi cái khác cho!Anh cả CEO công ty đầu tư: Em gái, kế thừa kế công ty!Anh hai luật sư quỷ tài trong nghề: Ai nói phỉ báng em gái tôi, cứ chờ luật sư tới hỏi thăm!Anh ba thầy thuốc thiên tài quốc tế: Dám khi dễ em gái tôi, đã hỏi thăm qua cây dao mổ của ta chưa?Anh bốn đầu lưu thần bí: Em gái ta, dễ thương nhất thế giới!Hoắc Yểu: Ăn ngon lão làm, lão giáp vật đâu?Đại lão hào môn cao cấp, yên lặng xoay người trở về quần áo giá rẻ, xuất hiện trước mặt nàng, "Bảo bảo, anh đều trước sau như một, không tin ta thử kết hôn xem?"Mọi người đều biết nội sự nhưng không nói lên tiếng trong lòng ghét: Diễn, diễn lại diễn!Đã đăng ký Bản quyền…
nội dung không đáng yêu như bìa của nó.…
NGỦ NGON NHÉ NGƯỜI TÔI YÊU. _TRUYỆN TỰ VIẾT_ LƯU Ý : CÂU CHUYỆN HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT…
Author: TnTPairing: Jeff Satur x Barcode TinnasitTag: horror, SPD syndrome, CIP syndrome,...Disclaimer: Em là kho báu mà tôi hằng theo đuổiLưu ý: fic có nhiều chi tiết gây khó chịu cho người đọc, suy nghĩ kỹ trươc khi nhảy hố. Lịch update không có, tùy hứng.…
Xuyên không trọng sinh - văn phong tẩm đá..…
Trong truyện cổ tích, phần kết luôn là anh hùng đánh bại kẻ xấu, trừ gian diệt ác, giành lại chính nghĩa cho những người vô tội. Nhưng thực tế tàn khốc luôn khác xa với những gì được viết dưới ngòi bút của trí tưởng tượng. Truyện cổ tích luôn là truyện cổ tích.Ngọn đèn chập chờn vụt tắt trước ngưỡng cửa hy vọng, sinh mạng ấy đã tận trước khi ánh sáng chiếu đến nơi này......Cô, một tạo vật không tên, là sinh mệnh được chọn buộc phải hy sinh để thỏa mãn cơn đói của dục vọng. Những người cô hết lòng tôn kính đã dùng máu thịt cô đổi lấy sinh mệnh vĩnh hằng, mang linh hồn cô dâng lên cho kẻ kia đổi lấy địa vị và quyền năng vô hạn. Yêu thương, nuông chiều... nghe thật nực cười làm sao. Tất cả sự giả dối chỉ là tấm da ngựa dày phủ lấp quan tài dành cho cô.Dùng máu làm mực, viết lên xương thay giấy. Cô khắc ghi ngày hôm ấy vào tận xương tủy cùng bản giao dịch đã xé nát linh hồn mình...…