운명
Hong biết nói gì…
Có hay không nơi chúng ta thuộc vềtôi với em là những kẻ cô đơnđông vừa đến khi giông chiều đã tạnhánh đèn kia đang gọi báo đêm về…
Rủi sẽ xóa truyện trên này do lỗi không đăng được nữa. Có gì mọi người qua đọc trên noveltoon hay mangatoon để ủng hộ tui nha. 🥺🥺…
Mình viết theo cảm xúc. Từng chap sẽ lại là từng cung bậc cảm xúc riêng. Mình không biết là HE hay SE hoặc có thể là OE hay một cái kết nào đó. Cũng không biết rõ là Longfic hay Shortfic hoặc đơn giản chỉ là một Oneshot. Các bạn có thể xem đây là một quyển nhật kí. Ghi lại từng ngày từng ngày, vậy cũng được.…
Trong truyện cổ tích, phần kết luôn là anh hùng đánh bại kẻ xấu, trừ gian diệt ác, giành lại chính nghĩa cho những người vô tội. Nhưng thực tế tàn khốc luôn khác xa với những gì được viết dưới ngòi bút của trí tưởng tượng. Truyện cổ tích luôn là truyện cổ tích.Ngọn đèn chập chờn vụt tắt trước ngưỡng cửa hy vọng, sinh mạng ấy đã tận trước khi ánh sáng chiếu đến nơi này......Cô, một tạo vật không tên, là sinh mệnh được chọn buộc phải hy sinh để thỏa mãn cơn đói của dục vọng. Những người cô hết lòng tôn kính đã dùng máu thịt cô đổi lấy sinh mệnh vĩnh hằng, mang linh hồn cô dâng lên cho kẻ kia đổi lấy địa vị và quyền năng vô hạn. Yêu thương, nuông chiều... nghe thật nực cười làm sao. Tất cả sự giả dối chỉ là tấm da ngựa dày phủ lấp quan tài dành cho cô.Dùng máu làm mực, viết lên xương thay giấy. Cô khắc ghi ngày hôm ấy vào tận xương tủy cùng bản giao dịch đã xé nát linh hồn mình...…
Câu chuyện về định mệnh, về những cuộc gặp gỡ hay chia lìa trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai.…
Xuyên không trọng sinh - văn phong tẩm đá..…
NGỦ NGON NHÉ NGƯỜI TÔI YÊU. _TRUYỆN TỰ VIẾT_ LƯU Ý : CÂU CHUYỆN HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT…
Tại sao lại là anh?Tôi không muốn yêu anh nữa....Nếu có kiếp sau, tôi thật sự không muốn yêu anh nữa...…
Mong các bạn sẽ thích fic này của mình 🤗💚09.05.21 -->…
Dịch novel bộ phế vị hoàng phi ( gg dịch và tự chỉnh sửa nha =)))))))…
Tôi là Thành , 1 chàng trai vừa bước sang tuổi 18 mọi người đều cho rằng yêu ở cái tuổi 18 là đẹp nhất . Nhưng tôi thì không nghĩ như vậy , ở tuổi 18 thì tôi đang học lớp 12 là lớp cuối cấp 3 . Trong cái cấp 3 ấy khi vào năm học lớp 12 , tôi đã bị cuốn hút bởi 1 cô gái tên là Hương , khi mới vào lớp tôi đã bị mê hoặc bởi nụ cười của cô ấy . Và tôi bắt đầu thích thầm cô ấy , và câu chuyện bắt đầu từ đây .…
Kyouya Hashiba, người làm trong một công ty về game, bị vỡ mộng và phải trở lại nhà của gia đình anh, nhưng sau khi ngủ dậy, thì lúc đó lại là 10 năm trước....Vì một lí do nào đó, anh ta nhập học tại một trường cao đẳng điện ảnh mà anh ta đã từ bỏ trước đó, hơn nữa, là nơi mà những người anh ngưỡng mộ lại là bạn học của anh!?…