tung tin nhắn
:)…
Không có ý gì :> Au chỉ đem ra so sánh thôi kkkk :>…
khi anh hỏi em đã như vậy từ khi nào, chỉ thấy nụ cười cay đắng của em hiện trên gương mặt.…
Anh và tôi vốn dĩ không cùng một thế giới.…
Châu văn: "không được... "(。>﹏<。)Tiêu châu :" nhanh lên đi...ông mà còn không đi anh ba đi mất bây giờ, hôm qua tôi phải nháo cả đêm mới mang được anh ấy đến đây đó "( ・∀・)Châu văn : "nhưng mà.. nhưng mà... "(。>﹏<。)Tiêu châu :"không nhưng nhị gì hết mau đi.. mau đi.. "(๑•̀ㅂ•́)و✧đẩy Châu văn về phía tiêu hy thần tiêu châu nháy nháy mắt Tiêu châu :"cố lên.. chị dâu "(^_-)-☆Châu văn mặt đỏ bừng, người đang đứng trước mặt cậu là người cậu yêu thầm suốt sáu năm nhưng chỉ dám đứng nhìn từ xa, cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng vào anh cậu lắp bắp Châu văn:"thần ...thần thiếu "Tiêu hy thần nhìn châu văn anh không biết cậu nhóc đang đứng trước mặt mình là ai nhưng thấy biểu cảm trên mặt cậu khóe môi bất giác câu lên anh nghĩ -đúng là một cậu nhóc thú vị ^_^Tiêu hy thần :"cậu là "Châu văn :"e..m...e.. m em là bạn học của Tiêu châu "(*>_<*)ノTiêu hy thần :" thì ra là bạn học của con bé, vậy , cậu nhóc đáng yêu nói cho tôi biết tên của cậu được không "(^^)/Châu văn :"dạ em tên châu văn "Tiêu hy thần :" thậy là một cái tên hay"tim châu văn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực tai cậu bất giác phiếm hồng trong lòng cậu thầm tự nhủ -nói chuyện với đại thần thật quá hại sức khỏe mà Châu văn đưa tay lên ngực cản lại nhịp đập của trái tim đang nhảy bang bang Châu văn :" dạ.. tiêu châu đang đợi ,em xin phép đi trước ạ "nhìn cậu nhóc đang chạy đi tiêu hy thần hạ giọng tiêu hy thần :"thật đáng yêu "(*^^*)còn ở một góc nào đó Tiêu châu :"ông đúng là không có tiền đồ, lề mề như vậy khi nào mới…
Author: Nhung Vũ Nhi QEditor: Cinder Kim (Syn)Pairing: LuMin"Những thứ quý giá nhất trên thế gian này không phải là những thứ ta chiếm giữ được hoặc những thứ mà ta đã đánh mất, mà là hạnh phúc ta đang giữ trong tay.""Ly rượu đầu gợi nhớ, ly rượu cuối khiến người ta say.Mối tình đầu là mối tình mãnh liệt nhưng mối tình sau mới là bất diệt. Trong tình yêu, nào quan trọng ai đến trước đến sau? Chẳng phải người cuối cùng ở lại mới được yêu nhiều nhất sao?""Ngày tuyết rơi, đất trời ngợp một màu trắng, thiên thần đã đến bên tôi. Vì sao đôi mắt em đượm buồn, em vội bước lên xe hoa sánh vai cùng tôi, phải chăng thiên sứ đã thực sự thuộc về tôi, mối tình sâu nặng kia em đã bỏ lại sau những tháng năm tuổi trẻ? Phải chăng bên tôi tuyết đã ngừng rơi?"…
nhân vật chính tỉnh dậy thấy mình ở một nơi vừa xa lạ vừa quen thuộc và bắt buộc phải thích nghi với vai trò với môi trường mời một cách không tình nguyện . Hãy chờ đón những hành trình của nhân vật chính số nhọ nhất năm nhé…
Truyện này làm mình rất ức chế và mình hầu như thấy ghét nữ chính nhất bộ truyện....ui các bạn ơi tôi đọc đoạn đầu còn vui chứ đoạn sau ức chế con nữ chính lắm luôn í🤯....các bạn hãy thử đọc trc khi xem nhận xét của mk nha!…