CHÊNH VÊNH TUỐI 30
Không phải drama, không kinh dị, mà rất bình dị và đời thường, lụm nhặt những điều nhỏ nhặt để cuộc sống tốt hơn ngày hôm qua…
Không phải drama, không kinh dị, mà rất bình dị và đời thường, lụm nhặt những điều nhỏ nhặt để cuộc sống tốt hơn ngày hôm qua…
Thiếu niên nhỏ lần đầu đặt chân tới thành thị xô bồ , bất chợt khó thở khi không theo kịp nếp sống , bất chợt vui mừng khi gặp được ý trung nhân…
Truyện hài nhảm, đọc giải trí. OCC…
Mẩu truyện trong những lúc mông lung nghĩ ra.Tác phẩm đầu tay…
Nếu cô tin tưởng, lời nói "anh yêu em" là sự thật...Nếu cô tin tưởng, những tổn thương anh mang đến cho cô không phải là anh cố ý...Nếu cô tin tưởng, những nỗi đau mà anh không thể nói thành lời tựa như những tế bào độc bệnh lan truyền toàn thân...Thì liệu cô và anh có bỏ lỡ khoảng thời gian ba năm của cuộc đời???----- Tác Giả : Diệp Lạc Vô Tâm Nội dung : mí bồ tự suy cho kịch tính nè "))…
Những video lần lượt được mở ra. Có tiếng anh dạy con bi bô tập đếm. Có lời tỏ tình ngọt lịm anh dành tặng em trong kỷ niệm ngày cưới,... Từng lời như con nước miên man tắm mát tâm hồn cằn cỗi vì mất đi bóng tùng che chở. Yêu thương nồng nàn lại hồi sinh trong tim, em cảm nhận có anh đang ở rất gần. Chỉ là thân cách xa nhưng hai tâm hồn vẫn hòa chung một nhịp rộn ràng. Em đặt chiếc điện thoại xuống, bao kỷ niệm ùa về đậm nét. Nhớ ra câu nói chan chứa yêu thương trong chất giọng trầm ấm anh trao: "Chúng ta sẽ sống tốt vì nhau, để kiếp sau Trời lại se kết nhân duyên cho đôi mình gặp nhau lần nữa. Đời anh thật hạnh phúc ngay từ giây phút được gặp em. Thật cảm ơn số phận". Từng câu từng chữ khi xưa từng khiến em rơi nước mắt vì cảm động đồng ý về làm vợ anh, nay lại trở thành phép mầu giúp em thêm vững tin, ý chí trên hành trình phía trước. Em nhận ra trốn tránh không phải giải pháp. Như vết thương muốn chóng khỏi cần phải được sát trùng, có đau rát nhưng rồi sẽ nhanh liền da hơn. Vậy nên cứ để con ngắm nhìn ba cho thỏa mỗi lần nhớ nhung, rồi sẽ mạnh mẽ đứng lên phấn đấu cho vui lòng người đã khuất.…
Những trang nhỏ ghi lại điều tôi biết ơn mỗi ngày - giản dị, nhưng chân thành.…
"Em là mảnh ghép của anh, là mảnh ghép không thể thay thế bởi bất kỳ mảnh ghép nào khác!""Đôi ta là Proteus vì không thế tách rời, cả đời này không thể chia cắt!"…
Tóm tắt cốt truyện:Tiểu Quỳnh là một tiểu thư xinh đẹp, tài năng, vừa là học bá vừa là hoa khôi của một trường trung học danh tiếng ở thành phố N7. Dù hoàn hảo trong mắt mọi người, cô vẫn mang trong mình nét ngây thơ, hồn nhiên của tuổi trẻ. Trong một lần về quê mẹ ở Nha Trang, cô tình cờ trở thành "Bạch Nguyệt Quang" trong lòng Trường Phi, một chàng thiếu gia si tình.Huỳnh Trường Phi, biệt danh Huỳnh Thiếu, là một thiếu gia giàu có, nổi tiếng lười học và ăn chơi. Ngoài mặt lạnh lùng, ăn chơi nhưng ít ai biết anh là một chàng trai si tình, anh luôn khắc ghi hình ảnh của một cô gái dù chỉ biết cô ấy tên Tiểu Quỳnh. Từ lần đầu gặp cô ba năm trước trên bãi biển Nha Trang, khi cô mải mê xây lâu đài cát. Ký ức đẹp đẽ nhưng đầy tiếc nuối đó khiến anh thầm yêu cô từ xa.Ba năm sau, duyên phận đưa đẩy hai người học chung lớp tại trường cấp ba và học chung tận 3 năm liền. Trong khi Trường Phi ngay lập tức nhận ra Tiểu Quỳnh, cô lại không hề nhớ gì về anh. Bằng nhiều cách, Trường Phi kiên trì tiếp cận Tiểu Quỳnh, từ những trò đùa phiền phức đến những lần âm thầm giúp đỡ. Dần dần, Tiểu Quỳnh nhận ra phía sau vẻ ngoài bất cần của Trường Phi là một trái tim ấm áp và chân thành.Tình cảm của họ bắt đầu chớm nở, nhưng gia đình Tiểu Quỳnh phản đối kịch liệt chuyện yêu đương, đặc biệt là với Trường Phi. Đôi trẻ phải đối mặt với nhiều thử thách và sóng gió. Liệu họ có thể vượt qua mọi rào cản để viết nên cái kết đẹp cho câu chuyện tình yêu của mình?…
Truyện như tên :>…
Tình yêu Đam mỹ…
mn hãy đọc và cho mình đánh giá ạ!…
Người viết:Khánh Linhkhông nhận H, MTxVH(NOTP) nên thông cảm…
Đoản văn - đam mỹP.s: Truyện của chính tác giả, thỉnh không re-up.…
Nói về Natsu và Lucy…