xứng đôi vừa lứa
1 thằng điên yêu 1 kẻ ngốc ? 1 kẻ ngốc hiểu gì là yêu ? yêu rồi cần gì phải hiểu ?…
1 thằng điên yêu 1 kẻ ngốc ? 1 kẻ ngốc hiểu gì là yêu ? yêu rồi cần gì phải hiểu ?…
Status…
Bộ truyện này được dựa trên hiện tượng có thật , của một học sinh nữ yêu thầm 1 cô giáo lạnh lùng chủ nhiệm . Với nhiều bao kỉ niệm đẹp khi 2 người bên nhau , tình yêu được đáp trả tuy lâu nhưng đó là điều quý giá nhất .. ^^ . Vô truyện thôi nào…
Sọ Dừa Là 1 Người Xấu Xí Và Bất Hạnh ...... Chàng Đã Lấy Được Cô Út.... 2 Chị Em Kia Không Lấy Được Bèn Hại Cô Út.... Cô Út Nghe Lời Chồng Dặng Làm Theo Thế Là Cô Đã Thoát Được... Hai Vợ Chồng Gặp Lại Nhau.... 2 Người Chị Xấu Hổ Liền Từ Bỏ Đi Biệt Xứ…
Một câu chuyện lấy cảm hứng từ truyện "Từ Thức gặp tiên." Chuyện xưa tích cũ chỉ dừng lại khi Từ Thức đội cái nón, một mình đi vào núi, không bao giờ trở về nữa. Chẳng ai còn thấy lại Từ Thức, cũng chẳng biết câu chuyện sau đó thế nào.Mình viết câu chuyện này khi một người chị vô tình đặt một câu hỏi: "Sau khi Từ Thức vào núi thì làm gì nữa?", và mình đùa vui rằng: "Chắc là lập môn phái tu tiên để tìm vợ?" Thế là câu chuyện này ra đời =)))))Có thể mình sẽ viết dài hơn về cốt truyện này vào một ngày đẹp trời nào đó, nhưng trước mắt thì chỉ có một truyện ngắn thế này thôi."Ở nơi tiên cảnh, cùng nhau kết bạn, nay duyên xưa đã hết, không còn mong hội ngộ."Bìa: Honey Bees…
Thực tại đã chối bỏ người , ngươi đang trôi trên dòng sông của thực tại không hoàn chỉnh...…
Tên truyện: Hủ Hủ (tạm dịch: chân thật tồn tại)Văn án: Tuyết rơi ở Khúc Dương, che khuất lối về.Cứ ngỡ gặp được người, một đời không hối tiếc. Cùng nhau nằm gai nếm mật, đến khi nhung gấm hoa lệ lại không thể cùng người sánh bước.Nghiệt duyên hà tất gì phải là duyên?.Mùa xuân ở Kinh thành, trăm hoa đua nở, lại không sáng bằng đoá Lăng Tiêu đỏ rực ở Khúc Dương. Nếu đã không thể cùng người bách niên hảo hợp, người khác cũng không cần nghĩ tới. Chúng ta vẫn nên tếp tục dày vò nhau cả đời.Rõ ràng người ở đây, tâm trí lại ở đâu?.Thể loại: fanfic, cổ trang, đam mỹ, Hách Văn, ngược nhẹ, HE.Chú ý: đây là fanfic về Hách Văn, các bạn không thích mời đi sang chỗ khác hoặc là lướt qua, đừng dùng lời nói tổn thương nhau, xin cảm ơn các bạn!.…
nhân vật chính : lâm phong một tên sinh viên khoa lịch sử khảo cổ nghèo kiết xác mỗi tháng sinh hoạt phí 2000 cầm cự . hắn vì cô bạn gái cắm cho cái sừng trâu mà tức hộc máu chết rồi bất ngờ xuyên không về hoàng chiều đại Chu những năm cuối thời đại . liệu một người xuyên không như hắn làm sao để sinh tồn ? mời các bạn đón xem ..…
Một góc nhỏ kể về những khoảng lặng tôi yêu: nơi tôi được thở, được lắng nghe chính mình và tìm lại tự do dịu dàng giữa ngày thường.…
Câu chuyện hàng ngày của một đôi mình rất thích. mình muốn viết lại câu chuyện của họ để một phần là làm kỉ niệm, hai là thoải mơ ước viết của mình. Mình chỉ là một kẻ thích viết, câu chữ không nhiều cũng không được hay và chỉnh chu. mong được mọi người góp ý để cải thiện hơn…
Mong mn ủng hộ …
Kẻ luôn tin rằng mình có một vận may đặc biệt...…