Ngày Ấy,Tớ ,Cậu Và Người Đó
Let's Change The Past…
Let's Change The Past…
Au: LchiRating: MPairing : Double B , BobBinGenres : SadNhân dịp iKON tròn 300 sau khi debut nên tui viết fic dành tặng iKONIC . Fic có H mọi người cân nhắc trước khi đọc…
đọc rồi biết…
Là một câu chuyện kể về một cô gái yếu đuối bị bắt nạt và trở thành trùm.....Muốn xem thêm thì phải đọc chứ😋😋😋…
Tớ thích cậu nhiều lắm đấy, nhiều hơn cả cậu thích tớ nữa.…
kể về một cô gái giàu có và cuộc sống cấp 3 của cô…
Nếu không thích có thể bỏ qua Đây là lần đầu tôi sáng tác một bộ tiểu thuyết nếu không ưng ý mong mọi người thông cảm…
#Hocduong#banthan#hangxom…
Đừng khóc cô gái của anh. Khóc sẽ xấu, sẽ làm nhòe lớp trang điểm trên mặt. Hãy cười thật tươi và hồn nhiên vì đã có anh ở đây. Anh xin lỗi. Yêu em rất nhiều <3…
Chuyện kể về cuộc sống của cô gái mới chuyển từ thành phố đến nông thôn , và những kho khăn , vui vẻ khi ở đóThể loại : Lãng Mạn , Hài Hước…
Âu Dương Trúc trải qua 17 năm ở nước ngoài đang sống rất vui vẻ thì cuộc sống của cô bắt đầu chuyển sang một bước ngoặt mới khi mà ba mẹ cô bắt cô về nước để trao dồi tình cảm với vị hôn phutương lai Trương Chí Phong .Một Trương Chí Phong điển trai kiêu ngạo nhưng thích một Trần Tú Khanh Một Trần Hạo thần bí xuất hiện vào 2 năm trước bây giờ đột nhiên xuất hiện thả thính cô liên tục .Một dàn soái ca phía sau nói rằng chỉ cần cô muốn bọn họ có thể đi theo và làm phiền cô suốt đời .Mười bảy năm F.A chưa một mối tình vắt vai đột nhiên xuất hiện nhiều soái ca như vậy khiến cô phát điên '' Bổn tiểu thư đây 17 năm trời chưa một mảnh tình vắt , bổn tiểu thư thả thính mấy người khi nào ? Đừng có vu oan cho người lương thiện !!!Mọi người cườiTrương Chí Phong thở dài .Trần Hạo nhếch mép '' Cũng không quan trọng , dù sao đã có tôi ở đây , bọn họ cũng sẽ không dám làm phiền em nữa ''Mọi người bĩu môi khinh bỉ ......…
Bỉ Ngạn Hoa Yêu Ta không biết là ta đã chết, cho đến khi có người nhắc ta.Ta cũng không rõ người đó là ai, chỉ biết rằng người đó nói rằng ta mang theo chấp niệm quá sâu.Ta có chấp niệm gì mà không thể quên được? Đến ta cũng không rõ nữa. Truyện kể rằng ta rút chiếc trâm bạc trên đầu, mớ tóc được vấn cũng theo đó rơi xuống, vươn trên vai ta. Ta nhìn trời đêm bên ngoài, Tây Sương viện rất tĩnh mịch, ta ngắm cây trâm một lúc, nhẹ giọng nói với nha hoàn duy nhất hầu bên cạnh ta "Tiểu Trúc, ngươi bảo thiện phòng làm ít bánh đậu đỏ mang đến, ta muốn ăn"Ta nằm trên ghế quý phi, ngẩng mặt nhìn trời. Bàn tay ta siết chặt cây trâm, ta nghe thấy giọng mình nhẹ tênh "Vân Tư, ta vì ngươi mà mệt mỏi quá rồi"Cơn đau nhói từ lồng ngực lan ra, khiến ta không mở nổi hai mắt nữa, bầu trời đêm ngoài kia cũng xa dần.Ta chìm trong giấc mộng, có cảm giác mình trôi lơ lửng, nhưng ta không buồn mở mắt ra. Ta nghe thấp thoáng tiếng bước chân dồn dập, càng lúc càng gần, càng lúc càng quen thuộc.#BốiTâm…
ở cái giây phút mà tôi nhận ra tôi đã đứng trên bục của vinh quang và chiến thắngthì tôi bỗng nhận ra, để có được nó, tôi phải đáng đổi nhiều tới nhường nào..…
Tôi làm văn không hay lắm nên mong các bạn ủng hộ và cho ý kiến nha! Cảm ơn!…