Tú Tút Của Ai🍃[AllAtus]
háiii,đọc xong ròi cho cảm nhận nhá🙉…
háiii,đọc xong ròi cho cảm nhận nhá🙉…
nếu như em gặp anh, lúc hai ta đã trưởng thành. _cua.…
"Trăm ngọn đèn rực cháy trên lưng mở đầu cho hai ngàn năm nghĩa tình sâu nặng. Ngờ đâu đến cuối cùng, vẫn chưa sống trọn cuộc đời hằng mong muốn, y đã bị con nước dập vùi, chôn thây dưới bể.Y cho rằng mình không có tên mà chỉ tồn tại trong cuộc chiến với Sơn Tinh, trong con sóng cuốn lên tận trời, và trong tiếng oán thán của nhân dân khi thác lũ.Y quan sát người bạn chịu tội suốt ngàn năm bởi sự trân quý xen với mặc cảm tội lỗi."Linh hồn ta đã bị gặm xé manh mún theo thân xác không còn nhân dạng. Sống lại năm lần. Ngài có chắc liệu ta có còn là ta?" Y đau đáu nghĩ về lời hồi đáp của người bạn kia sau ngàn năm chuộc tội.Xét cho cùng cả hai tâm hồn, đều thuộc về những người từng phạm lỗi."Chuyện về Thần Bể Triều Dương và Bán Thần Phượng Minh.- Tác giả: Văn Bạch Yến- Thể loại: Truyện Việt, truyện dài, giả tưởng, cổ đại, cảm hứng truyền thuyết- Nguồn bìa: Unsplash - Mutecevvil…
Là những câu chuyện xảy ra xung quanh tớ, là cảm nhận của tớ về câu chuyện đó...Cám ơn các bạn đã đọc blog này của tớLove you <3---IG: bboom341…
Những mảnh sành đâm vào cơ thể tôi rất đau nhưng chẳng đau bằng nỗi đau của ngày hôm nay.Ngày hôm nay tôi đã mất đi hai người quan trọng trong cuộc đời ( ở hiện tại) là người bố đáng kính và người bạn thân.Đám tang của bố tôi được tổ chức, mọi người xung quanh nhìn tôi như vậy thể lạ bởi căn bản tôi không khóc, không rơi lấy một giọt lệ nào.Ngày hôm đó, nó, cô ta và lũ bạn cùng lớp cũng đến nhưng tôi chẳng mảy may chút gì cả vì với tôi giờ chẳng có thứ gì quan trọng nữa rồi.Nó đến ngồi cạnh tôi, kéo theo cô ta cũng ngồi cạnh.Tôi đứng dậy tìm chỗ khác ngồi nhưng nó đã kịp cầm lấy bàn tay đầy thương tích của tôi, khẽ nhăn mặt nhưng không kêu lên thành tiếng. Tôi nhìn nó và cô ta.- Mày vẫn giận tao với Hoàng Mỹ chuyện hôm đó sao? Tao xin lỗi..- Không phải xin lỗi vì tao không GIẬN hai người.._tôi cắt ngang lời của nó_ mà tao HẬN mày và cậu ta_tôi nói rồi liền bỏ đi.Có lẽ là một cách trốn tránh nhưng tôi muốn bỏ đi thật xa, thật là xa để tìm lại bình yên trong mình.Và tôi đã bỏ đi thật xa, xa nó và xa cái nơi đầy kỉ niệm này...…
Là ai quy định không được phép chạy trốn hiện thực? Là ai quy định một cô gái hai mươi tuổi trẻ măng như tôi phải thật mạnh mẽ đối mặt với cái thế giới đầy nguy hiểm này? Dù sao hai mươi năm nay tôi đã sống hèn nhát như thế và vẫn bình an vô sự, chẳng phải rất tốt đó sao.Bởi vậy khi người đó lấy hết can đảm đứng trước mặt tôi thổ lộ, tôi đã chạy trốn một cách hèn nhát nhất.Em là cô gái nhỏ, mong manh, nhạy cảm. Tôi biết điều đó chứ. Bản thân dù không muốn em phải gặp thêm nhiều đau khổ nhưng hết lần này tới lần khác tôi đều khiến em phải rơi lệ. Tôi biết bản thân là một con người ích kỷ, tồi tệ, không đáng có được tình yêu của em. "Chị! Em thích con gái. Hình như em yêu chị rồi."Từ lúc em nói câu này tôi đã biết chúng ta mãi mãi sẽ không có được một cái kết tốt đẹp.…
"Chị là người thân duy nhất của em , dẫu cho có phải bỏ mạng, em cũng sẽ đưa chị về."" Đừng cố chấp như thế, hãy từ bỏ và sống một đời hạnh phúc, chị không muốn em bị thương vì chị."" Chị mong em hạnh phúc, vậy còn chị? Tại sao lại không mong bản thân hạnh phúc.""Chỉ cần em gái bé nhỏ hạnh phúc, thì đó cũng là hạnh phúc của chị, còn chị thì sao cũng được.."…
Một câu chuyện về tình yêu và gia đình lấy bối cảnh Đại Việt thế kỉ 16Điểm cộng: Không có nữ chính não tàn. Chỉ là một cô gái vô tình sinh ra trong hoàn cảnh đặc biệt khiến cô phải mang trên vai quá nhiều trách nhiệm. Điểm trừ: Cũng chính vì thế mà không có nam chính tổng tài sinh ra ở vạch đích, IQ 300, thân thủ phi phàm, nắm trong tay thiên binh vạn mã. Chỉ là một chàng trai ấm áp mà thôi :)…
Tác Giả: Charlaine Harris…
Truyện dựa trên sự kiện hư cấu của giấc mơ…
Đây là câu truyện có thật của chủ nick 😊😊😊mong m.n ủng hộ…
Bên cạnh việc viết truyện dài mình sẽ viết thêm một số câu chuyện đoản ở cuốn này…
Câu chuyện dựa trên câu chuyện có thật được nghe kể lại và được làm mới lại…
Đọc sẽ biết…
Nghe hơi thở nhẹ nhàng trong giấc ngủEm biết rằng, trái tim này đã trao hết cho anh.…