Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cô là đại tiểu thư duy nhất của An Gia.là con gái cưng của chủ tịch tập đoàn An Thị. vậy mà lại phải cúi đầu trước 1 vương gia lãnh khốc vô tình.....cô ngang ngược bá đạo nhưng sâu bên trong vô cùng yếu đuối....…
Trong nhà tôi có Năm người là chị hai, chị ba, chị tư, chị năm, em út. Chị Hai là người luôn quan tâm đến các em của mình giúp các em vương lên trong học tập đặc biệt là em út, út còn học chưa tốt vì vậy mà các chị em phải giúp đỡ em cố gắng học hơn nữa. Còn chị Ba thì lúc nào cũng ở bên cạnh các em chăm sóc lo lắng cho các em càng ngày càng vương lên trong học tập. Còn lại là chị tư và chị năm cũng như hai người chị cũng biết lo lắng Cho em út. Cả năm chị em luôn vui vẻ học tập vì tương lai của chúng ta sẽ rất có íchcho bản thân của mình. Chúng ta phải cố gắng học tập nhiều hơn thì mới có thể hướng tới tương lai nha. Sau vài ngày giúp em út học tập thì út cũng đã có tiến bộ hơn lúc trước,các chị em đều vui khi út đã vương lên trong học tập. Các chị em của mình luôn có một ước mơ riêng của mình mà vì tương lai thì chúng ta phải cố gắng học tập mới thực hiện tương lai của mình .…
Cổ trang nhảm của mình dựa vào nhân vật game : Kỳ tích Noãn noãn ( Miracle Nikky ) .Mình không sử dụng các từ xưng hô thời xưa như : chàng , thiếp ,... Vì nó hơi sến và mình kh rõ cách dùng nên nguy cơ bị chọi gạch rất cao ... Hic hic ...Mong các bạn ủng hộ ~ Truyện rất nhảm nên đừng ném đá a ~…
Mùa hè đã qua mà chúng ta chưa thể nói lời tạm biệt là một câu chuyện về tuổi thanh xuân được xuất bản từ năm 2007, và được chuyển thể thành phim điện ảnh vào năm 2014."Chừng nào kí ức về mùa hè ấy vẫn còn, thì chừng ấy, chúng tôi vẫn sẽ không hề cô độc""Sống mà cứ để quá khứ níu lấy chân thì hiện tại còn gì là ngọt ngào""Tương lai là của người lớn. Tương lai của trẻ con là người lớn. Nhưng còn tương lai của người lớn thì sao?"…
Đây không phải truyện theo mạch, chỉ đơn giải là những câu chuyện nho nhỏ có vui có buồn. Và vì không có mạch nên không biết khi nào đăng và bao nhiêu chương.Tất cả truyện mình đăng đều là mình viết, xin đừng đem em bé của mình đi!!!!…
Hãy đến NAC, cả thế giới sẽ nằm trong tầm tay bạn.- Chuyên tìm ảnh các loại, mong mọi người ủng hộ♡♡♡ :))- Có đơn hàng là shop sẽ trả hàng nhanh nhất có thể :))- Shop đảm bảo với các bạn là ảnh siêu full hd và cực độcMong các bạn ủng hộ shop nhiều nhiều nha :)))))Trân trọng cảm ơn <3<3…
Hayeol Troyel, một người luôn ở nhà cùng với đám mèo, không đi ra ngoài, không bạn bè, không sở thích, chỉ cắm mặt vào viết tiểu thuyết, vốn là thứ để anh khuây khỏa và giết thời gian. Anh lấy bút danh là Hayeol, trùng với tên của bản thân. Kurosawa Satori, nhân viên công sở, là fan cuồng của loạt tiểu thuyết được viết bởi Hayeol, luôn lấy các nhân vật trong truyện để xây dựng hình mẫu cho bản thân, không biết rằng đó lại là người hàng xóm của mình. Anh còn là một bartender Part - time về ban đêm, vậy nên anh đã quá quen với việc làm đêm và áp lực.. Và câu chuyện về hai con người không hề đơn giản này bắt đầu...…
Tác giả: Diệp Vi ThưEditor: An Tử DunqThể loại : Ngôn tình hiện đại, HE, ngược luyến, tình cảm, hào môn thế giaTrạng thái : Đang tiến hành..Văn án: Nhạc Tuyết Vi cô không những bị bạn trai lừa dối lợi dụng mà còn bị mẹ kế và chị gái ăn cháo đá bát...Trước khi gặp được anh cô chính là trải qua cuộc sống bị bắt nạt và ghét bỏ..Còn anh chính là người đứng đầu thành phố dùng bàn tay che cả bầu trời.Vì ước muốn có được cô mà đã không từ thủ đoạn, nhưng anh cũng chính là người cùng chiều cô vô pháp vô thiên.…
Tại vùng đất Cửu Long huyền bí, nơi những con sông uốn lượn như mình rồng, tồn tại một Đại Trận Phong Ấn cổ xưa do các cao nhân Trấn Tây Môn lập nên từ thời khai hoang mở cõi. Đại Trận này trấn giữ Quỷ Vương "Thủy Hoàng" và vô số yêu ma thượng cổ, lấy các linh mạch chính của vùng đất làm mắt xích. Qua hàng trăm năm, sức mạnh của phong ấn dần suy yếu. Nhiều thế hệ, họ âm thầm gìn giữ sự cân bằng Âm-Dương, trấn áp yêu tà bằng đạo pháp gia truyền. Nhưng thời gian và chiến loạn đã khiến môn phái lụi tàn. Dòng họ Trần ở Cầu Kè, Trà Vinh chính là hậu duệ cuối cùng của Trấn Tây Môn, mang trong mình dòng máu có khả năng cảm ứng và vá lại những vết rách của Đại Trận.LƯU Ý: Truyện không dành cho những đọc giả quá nghiêm túc, truyện chỉ dành cho các đọc giả có chí tưởng tượng phong phú, thỏa sức phiêu bồng. Truyện hư cấu không có thật, không xuyên tạc lịch sử, không đả kích tôn giáo. Xin Cảm ơn!…
Nơi ấy, tình yêu còn mãi-----4 năm sau... trên còn đường sởm chiều vương vãi lá khô, làn gió nhẻ thổi bóng người đi vào mặt nước êm đềm. Tiếng nước va đập vào bờ êm ái theo từng con sóng từ xa, từ những chiếc du thuyền bắt đầu hành trình buổi tối của một tp tấp nập. Ng đó lang thang dảo bước một mình qua từng nốt nhạc vang vọng đâu đó góc kia quảng trường. Từ đây về phía bên trái, Sài Gòn tĩnh lặng hơn ngoài kia phố xá xe cộ inh ỏi...của giờ tan tầm. Con đường này yên bình hơn, yên ả như 4 năm về trước, con sông êm đêm chảy những đợt cuối cùng che đi nắng hoàng hôn dần tắt. Ng đó mang trong mình kỉ vật, trong lòng mang bao ký ức và một chút tiếc nuối của thời gian đã qua, bất chợt một vấp té, một phiến đá nhô hơn chưa được sửa sang, kỉ vật cứ thế mà rơi, lăn vòng, tuột khỏi tầm tay. Vội vàng cuống quýt đổi theo, nó lăn một đoạn dài rồi dừng lại. Ng đó xuýt xoa, lượm kỉ vật và lau chùi vết bẩn cẩn thận.Tia hoàng hôn chiếu dọi vào khung cảnh xung quanh như lời chào tạm biệt ngày dài. Ngước mặt lên, hai hàng nước mắt dưng dưng...giọt lệ trong veo toả hào quang từ ánh nắng chiề rơi xuống kỉ vật...bất giác..khuôn mặt ấy như mỉm cười... trong giọt nước mắt là hạnh phúc phải chăng vậy...trước mắt ng đàn ông ấy, khoé mắt anh ta nheo lại vì cay..a đưa tay ra nắm lấy tay người đó...cùng ngắm hoàng hôn trong khúc nhạc đường phố du dương...họ cùng nhìn về phía con sông, nơi mặt trời dần xuống...nhìn về phía xa...phía xa..và cũng chân trời ấy, nhưng không ngày nào như ngày nào..ko như 4 năm trc, lại một chân trời m…
Lãnh cung âm u tịch mịch chỉ có vầng trăng trên đầu là tỏ, Phế Hậu Ôn Từ Khiết cả người một kiện áo trắng cô độc một mình uống rượu ngắm trăng.Nàng ta không trang điểm. Trâm cài cùng trang sức bạc vàng trên đầu đều đã tháo xuống, nàng cũng không búi tóc, nguyên bản suối tóc đen dài cứ để như vậy u buồn lay động dưới ánh trăng. Trước kia y phục nàng mặc không phải Phụng bào cũng là gấm vóc kiêu sa bây giờ nàng cả người cũng chỉ có thể khoác lên một bộ vải thô đơn bạc.''Ta là Long, nàng là Phụng, từ nay chúng ta cùng nhau trị vì thiên hạ''.Rượu càng uống vào lòng càng lạnh. Thức uống kia khiến nàng muốn say nhưng tâm trí lại càng thanh tỉnh. Tranh đấu trong hậu cung, chúng ta vứt bỏ đi bản tính thiện lương vốn có, tìm mọi cách giết hại lẫn nhau cũng chỉ vì muốn đổi lấy hai chữ sủng ái. Từ Khiết nàng cũng vậy, có thể ngồi trên ngôi Vương hậu này cũng là bao lần giẫm đạp lên người khác mà được.''Ta có thể đối với từng loại người mà có những tâm cơ khác nhau thế nhưng đối với Bệ hạ ngươi thì chỉ có duy nhất bốn chữ thật lòng thật dạ. Ngươi phụ ta, ta tha thứ, nhưng lần này cho dù ngươi có quỳ trước ta đi chăng nữa thì ta nhất định sẽ không quay đầu lại''''Ta đấu tranh cả đời nhưng cũng không thể đổi lấy một tấm chân tình. Kiếp sau ta muốn làm một nữ nhân bình thường, sáng an nhiên trồng rau, tối an nhiên dệt vải, nhưng có thể quên ngươi đi chính là loại an nhiên mà ta muốn có nhất''.…
Tác giả : Thanh Vân Đãi Vũ ThìEdit/ Beta : Sa Nguyên, Hà ThủyRaw : Kinzie, Kho tàng đam mỹThể loại : Gương vỡ lại lành, tra công, HELưu ý : Ngược, có mìn có lôi nhưng tác giả đã gỡ, tuy nhiên các tiểu thiên sứ chuộng ngọt chớ nhảy.Văn hiện thực hướng, công thụ lăn lộn trải đời 7, 8 năm, không nên hỏi còn zin hay mất (cái này mình cũng không khuyến khích hỏi, có chút không thích)Tiết tử :Lúc Thẩm Dư Chu tìm tới quán bar cũng là lúc cậu em mặc kệ đời Thẩm Lục nhà anh bị Thần Diệp kabedon vào vách tường khi đang trên đường đến WC.Lúc đó hai tay Thần Diệp chống lên tường, đầu cúi xuống, miệng cũng gần như đáp lên mặt Thẩm Lục, dáng vẻ mười phần ăn chơi cộng với đùa giỡn zai nhà lành, Thẩm Dư Chu nhất thời không thể nhận ra là cậu.Vì vậy Thẩm Dư Chu ôm một bụng tức giận đến nói với gã ăn chơi kia: "Mày đang làm gì đó?"Giọng điệu rất là không khách khí.Một câu ra khỏi cửa miệng, Thẩm Lục liền dùng đôi mắt ướt nhẹp nhìn lại anh, còn tỏ ra đáng thương, nhõng nhõng nhẽo nhẽo mà gọi một tiếng 'Anh'.Tầm mắt của Thần Diệp cũng quét tới, cậu vừa nhìn thấy là Thẩm Dư Chu thì bao nhiêu hào quang xuân thủy đào hoa mê muội xung quanh người liền tan biếnCái nhìn này, làm Thẩm Dư Chu sửng sốt.Thần Diệp cũng sửng sốt.Cựu tình nhân đã lâu không gặp, lúc tương phùng thì một tên còn không biết xấu hổ mà đi thả dê em trai ruột của tên còn lại. Ai rơi vào tình cảnh này cũng sẽ lúng túng thôi.…