Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cô là đại tiểu thư duy nhất của An Gia.là con gái cưng của chủ tịch tập đoàn An Thị. vậy mà lại phải cúi đầu trước 1 vương gia lãnh khốc vô tình.....cô ngang ngược bá đạo nhưng sâu bên trong vô cùng yếu đuối....…
Anh không nói yêu tôi.Cũng không nói muốn rời bỏ tôi.Anh chỉ ở đó, vừa đủ để tôi không đi được, nhưng không bao giờ đủ để tôi ở lại một cách đường hoàng.Đây không phải là câu chuyện về một mối tình tan vỡ, mà là về một người con gái đã đánh đổi sự an toàn của mình chỉ để không phải quay lại cảm giác cô đơn ban đầu.…
Thời học sinh trôi qua rất nhanh để lại những kỷ niệm với nhiều xúc cảm khác nhau . Mình sẽ viết lại cảm xúc của lúc ấy và để cho các bạn biết mình cũng đã được trải qua thời học sinh đẹp đến mức nào…
Đôi bạn thân từ nhỏ tại 1 vùng quê, họ cùng nhau đến thành phố học tập sinh sống. Chuyện sẽ chẳng có gì cả nếu như cả 2 không đến tuổi yêu đương....Đọc đi rồi biết…
Thùy Linh vốn là 1 cô gái chỉ muốn sống 1 cuộc sống bình thường như bao nhân vật phụ trong các cuốn truyện khác. Tuy nhiên vận mệnh lại thay đổi khi cô vướng vào Thanh An, trai đẹp nhưng lại là người bét bảng tại chính ngôi trường của cô, khiến cô cuốn vào vòng xoáy đấu tranh chống lại người hâm mộ của anh chàng, chạy trốn 800 km khỏi anh. Trớ trêu thay, Thanh An lại cho rằng cô đang thu hút sự chú ý của anh ta, lạt mềm buộc chặt cám dỗ anh ta." TÊN NÀY THEO DÕI BÀ HAY SAO, TẠI SAO BÀ ĐÂY Ở ĐÂU LÀ HẮN LẠI CÓ MẶT Ở ĐÓ HẢ?" (Mọi nhân vật, sự kiện và địa điểm đều là hư cấu. Nếu có sự trùng hợp trong thực tế, chỉ là ngẫu nhiên.)…
Thật ra mình chỉ sáng tác vì đam mê , đọc các bạn có thể thấy nó không hay , không sâu sắc nhưng nó là câu chuyện mình viết bởi có một ý nghĩ vụt qua . Được rồi , theo chân mình vào câu chuyện mình kể thôi ! Let's go ....*Thục Linh (16tuổi) là là đứa con gái một trong một gia đình không giàu cũng không nghèo , từ lúc nhỏ , mẹ cô đã bị bệnh tim mà chết nên giờ cô phải sống với ba . Cuộc đời cô cứ ngỡ bình thường nhưng cho đến khi cô ấy biết yêu ....*Hoàng Quân (18tuổi)là con trai một cũng là người đủ khả năng kế thừa tập đoàn ĐỖ THỊ . Vô cùng ngạo mạng và ít nói , đến khi cậu gặp Linh thì suy nghĩa của cậu bắt đầu thay đổi ..... NGƯỜI TA NÓI NGÀY LÒNG BUỒN NHẤT LÀ KHI TRỜI ĐỔ CƠN MƯA 🌧…
Một thành phố đầy rẫy những người có sức mạnh tốt có người có sức mạnh xấu xa để làm thỏa mãn mình theo cách đấy. Để ngăn chặn điều này tổ chức Black White đã lập một ngôi trường Magic Crow để chỉnh những các cô cậu ấm.Và cô đăng ký vào học trường này để làm gì ??trả thù??yêu thích ngôi trường này hay vì lí do khác các bạn cùng nhau đón xem nhá?!!!…
chuyện viết về mối quan hệ của một cặp đôi bị ngăn cách bởi rào cản tuổi tác ,nhưng vẫn cố gắng để đến được với nhau cho dù phải từ bỏ ước mơ hay thậm chí thay đổi con người.truyện đầu tay ,hơi ngố văn phong chưa thuần thục có gì góp ý.Đây là câu chuyện mình tưởng tượng ra về một con người dựa trên chính bản thân mình.…
"Tại sao anh ở đây".............................."Vì tôi yêu em"Có lẽ ,đó là câu nói cuối cùng mà tôi nói với anh ấy, nhưng..... "Anh ấy là ai ? tôi tên gì ? hãy cứu tôi !!!! "" Đừng đi ! làm ơn giết tôi !!!! " Nội tâm tôi đang kêu gào Phải chăng , trái tim tôi vẫn muốn tìm thấy anh .......Người ban sự sống, linh hồn , ước vọng cho tôi Hãy đợi tôi , tôi sẽ tìm thấy anh cùng với kí ức của tôi !!!…
Địa cầu bước vào giai đoạn đảo cực khiến cho từ trường địa cầu mất đi trong một khoảng thời gian, làm cho các tia bức xạ từ bên ngoài vũ trụ tiếp xúc trực tiếp đến sinh vật sống trên Địa cầu gây ra đột biến quy mô lớn.Dị năngDo bị biến đổi gen nên có thể thu nạp năng lượng tối hay còn gọi là năng lượng vũ trụcơ bản là có thể điều khiển được nguyên tố…
Từ sau năm 1945, người chết quá nhiều. Oán khí không được dẫn đi trọn vẹn, khiến những thứ lẽ ra phải tan vào âm giới lại cố chấp lưu lại dương thế. Có những căn nhà mang theo khí lạnh lẽo khó tả, chẳng ai dám thuê quá lâu. Có những con đường cứ đúng một giờ đêm là âm khí trĩu xuống, khiến người đi qua bất giác rợn người. Và có những kẻ vẫn còn sống, nhưng ánh mắt đã sớm nhuốm màu không còn thuộc về nhân gian.Trọng Nhân không phải pháp sư trừ tà, càng không xem mình là anh hùng. Cậu chỉ là kẻ bị đẩy ra đứng giữa ranh giới mong manh ấy. Mỗi lần can thiệp, cậu đều hiểu rõ: oán không thể bị tiêu diệt, chỉ có thể chuyển hóa - và người gánh lấy phần nghiệp lực ấy, chính là cậu. Làm sai phải trả giá. Mà làm đúng... đôi khi lại nặng nề hơn tưởng tượng.Truyện này không kể về việc trở nên mạnh mẽ.Nó kể về việc ngươi có thể chịu đựng được bao lâu, khi chấp niệm và oán nghiệp không ngừng bám theo.Và có một câu hỏi luôn treo lơ lửng:nếu biết cái giá phải trả, ngươi còn dám bước tiếp không?…
Khi còn bé, thiên đường với tôi là ''gần ngay trước mắt nhưng xa tận chân trời''nhưng em là thiên thần mà Chúa phái xuống để cứu vớt một kẻ mộng mơ dại khờ như tôi. Chà... Tôi say mất rồi.....--------------------------Vui lòng không mang truyện đi đâu nhé.💖💖💖💖Bản quyền thuộc tác giảLần đầu viết truyện nên có thể sai sót, xin nhận góp ý nhưng đừng nói nặng nhé Au dễ tổn thương lắm😚😚😚…
Một nơi mà tôi có thể bày tỏ mọi kí ức về người mà tôi có lẽ đã dành mọi cảm xúc cho cậu ấyKhi chúng tôi chỉ mới cấp 2Còn quá trẻ để hiểu yêu là gìVà cũng là một nơi để tôi tâm sự chuyện đời thôi…