Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hiện đại, Cường x cường, hơi ngược, lạnh lùng công, theo đuổi giả vờ thánh thiện thụ VĂN ÁNTrần Phương vì tình yêu mà quyết định thay đổi bản thân, hằng ngày mang bộ mặt giả tạo mong có thể được người chú ý. Nhưng... cô lại bị từ chối một cách đau đớn, cố gắng từ bỏ đoạn ân tình ấy, cố gắng yêu thử một người con trai. Tại sao khi cô quen chàng trai ấy người lại tức giận??? Lại hằng ngày quan tâm cô hơn?Phải chăng trong trái tim ấy đã có...Note: công bị nghiệp quật sấp mặtBắt đầu 31/12/2019Đã drop.…
Đêm đó, thị trấn nhỏ Tuyệt Luân Đế mất điện, nhân vật chính Trương Cổ chạy đến hỏi anh bạn trực trạm điện là Phùng Kình về nguyên nhân mất điện, nhưng anh chẳng nhận được câu trả lời mình cần mà kì lạ là anh bạn kia lại hỏi lại Trương Cổ một câu rất khó hiểu: "Ba trừ một bằng mấy?". Khi về nhà, Trương Cổ bất chợt gặp một đứa bé trai chỉ độ một tuổi ngồi bơ vơ ven vệ đường. Trương Cổ thấy lạ, vì đêm hôm thế này, ai lại bỏ con nhỏ ở đây, càng lạ hơn là thằng bé không khóc mà chỉ nhìn chằm chằm vào anh. Trương Cổ ái ngại nhưng quyết định không bế đứa bé ấy theo mà cứ để nó ngồi đó rồi về báo cho mọi người trong thị trấn biết. Thấy đứa trẻ tội nghiệp, có người dân trong thị trấn tình nguyện đem nó về nuôi, nhưng cùng với sự có mặt của đứa trẻ, một loạt những sự việc bí ẩn và đáng sợ đã xuất hiện trong thị trấn...Lẽ nào đứa bé chính là người gây ra những điều bí ẩn đó? Phùng Kình thật sự là người thế nào? Tại sao anh ta lại hỏi Trương Cổ câu hỏi khó hiểu đó? Câu đó mang ẩn ý gì? Để làm sáng tỏ những khúc mắc đó, Trương Cổ đã bất chấp hiểm nguy để tìm kiếm đáp án, mà khi đã dấn thân, chính anh cũng khó lường trước được: liệu mình có sống sót để đến đích hay không?…
Câu chuyện giống như một cuốn nhật kí đan xen giữa quá khứ và hiện tại.Câu chuyện đơn giản chỉ là một tình yêu nhẹ nhàng bắt đầu từ một ngày mưa.Tình yêu giữa anh, và em...P/s: Đây là truyện đầu tay của mình, và cách viết cũng có vẻ hơi rối nên chắc có nhiều bạn đọc không quen. Dù sao thì cũng mong mọi người góp ý thêm. Thanks all :)…
Mây vẫn lững lờ, trời đã sáng hơn, biển đã dịu lại. Người đã rung động hay chưa?"Tĩnh Vân Lam" là những câu chuyện vụn vặt của một thiếu niên vụng về, chập chững ở những năm mười mấy tuổi. Có thể là triết lí, trải nghiệm hay vô vàn cảm xúc được gói ghém cẩn thận, chỉ đợi được ôm ai đó vào lòng để vỗ về, tựa đang nhìn nhận lại chính mình sau một ngày đã nắng ráo, chim về và hoa bung cánhTôi cảm ơn người vì đã ghé qua, dù đôi chút, cũng mong người sẽ yên lòng…
" 4 năm Chỉ để đổi một hoài niệmĐổi lấy một ngày thi quan trọng Chỉ để lặng lẽ trao nhau những tình cảmĐể canh cánh trong lòng !! "___________________By me…
Tuy mọi chuyện đã qua nhưng chắc gì nó không để lại ám ảnh?Tuy mọi chuyện đã kết thúc rồi nhưng ai đó có thể không day dứt?Ác mộng..... Chúng luôn luôn ở đó. Không bao giờ biến mất đi nhưng không mấy khi xuất hiện...Tình yêu, sự chia sẻ, thông cảm..... Chúng có thể giúp vượt qua cơn ác mộng kinh khủng này?…
Tất cả mọi thứ trong truyện là hư cấu ⚠️ nhân vật nhắc đến trong đây không có thật ❗️ Lưu ý: Truyện được viết dưới dạng nhật kí của bác sĩ với góc nhìn nhân vật "Tôi" -𝙈𝙖𝙞𝙣 𝘼𝙪𝙩𝙝𝙤𝙧- Dyn❌ Không đem truyện của tôi đi khi chưa cho phép. Truyện chỉ đăng trên Wattpad or Facebook ❌…
!!! Truyện REUP !!!SỰ DỊU DÀNG CỦA ANH DÀNH CẢ CHO EMTác giả: Lam Chi NoãnThể loại: hiện đại, ấm ápĐộ dài: 14 chương (truyện có cách viết giống All in love, Thế giới nhỏ...)Nguồn: ssamiy.wordpress.comullGiới thiệu:"Anh đã từng thấy ngôi sao dưới ánh mặt trời chưa?" Tôi nhoài người nhìn ra cửa xe, nơi bầu trời đêm xanh thăm thẳm treo vài ánh sao đêm, bên dưới là những ngọn đèn đường đầy màu sắc."Với anh, đó chính là em.""Hửm?" Tôi đang chăm chú ngắm những ánh sao như đi vào cõi tiên, nhất thời không hiểu."Dưới ánh mặt trời, đôi mắt em chính là hai ngôi sao tươi đẹp nhất." Đúng lúc gặp đèn đỏ, anh vừa nói vừa xoay đầu nhìn tôi.Tôi đã từng nói, khi anh nhìn tôi lúc nào cũng rất tập trung, tựa như tôi là toàn bộ thế giới của anh."Đồ ngốc." Mà tôi bây giờ bỗng nhiên được cảm giác hạnh phúc vây quanh chồng chất, cảm thấy trời đất quay cuồng...Nếu không phải anh đang lái xe, giờ khắc này tôi nhất định sẽ nhào qua...hôn anh...-Đây không phải là tiểu thuyết, không phải tản văn, mà là một loại kỷ niệm. Một vài mẩu chuyện vụn vặt, một vài từ ngữ bình dị êm đềm, một vài hồi ức ấm áp, suốt đời em chỉ yêu một người...anh, người yêu dấu nhất của em.…