daily texts with cún và gấu 🐶🐻❄️
đây là những mảnh câu chuyện nhỏ mà peace nghĩ sẽ xảy ra trong đời thường của teeteepor. có hơi hâm hâm nhưng ngọt ngào lắm nhé!!!…
đây là những mảnh câu chuyện nhỏ mà peace nghĩ sẽ xảy ra trong đời thường của teeteepor. có hơi hâm hâm nhưng ngọt ngào lắm nhé!!!…
Sensei đã bị ám sát bởi kẻ thù cũ, linh hồn của anh đã bị tách khỏi thân xác chính mình và sau đó đã nhập vào...chính kẻ đã ám sát anh.Thân xác của chính anh? Đang nằm trong bệnh viện dưới dạng...hôn mê và được bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt!Muốn quay lại thân xác của chính mình? Anh sẽ phải đi thu thập đủ 19 tạo tác cổ xưa đang nằm trải rộng trên toàn Kivotos để có thể đưa hồn mình quay về đúng thân xác.Tất nhiên sẽ không có chuyện anh được yên thân, vì kẻ thù sẽ tìm đến anh không ngừng nghỉ!Đó là còn chưa nói tới những học trò thân yêu đang ra sức truy sát tên hung phạm, cũng chính là cái thân xác hiện tại của anh...Liệu Sensei có thể vượt qua được cơn ác mộng này?…
Dựa theo phim EXO next door nhaỦng hộ mình nghen ♥…
nhảm nhí là cùng…
cứ đọc là biết hà **…
kiểu gặp togame trong tình huống đi lạc sang shishitoren rồi bùm một cái togame dính tỉa sét ái tình từ cô bạn ở trước bàn hình rồi togame bắt đầu đơn phương cô bạn hết rồi đó chút nàng nhỏ ở trước màn hình đọc truyện vui vẻ nhá?…
Tôi gặp anh trong một ngày nắng đẹp vào đầu năm cấp 3, anh là dân thể thao, khuôn mặt dù chỉ ưa nhìn nhưng ngay từ lúc gặp anh, trái tim tôi đã đập liên tục từng hồi. Tôi biết, mình thích anh rồi, nhưng tôi không dám ngỏ lời cũng chẳng dám thừa nhận, thế là tôi như cái bóng vô hình mà ở bên cạnh anh, anh ở đâu tôi ở đó, âm thầm và lặng lẽ.Từng lời nói, cử chỉ của anh đều khiến tôi rung động, đến một hôm anh nói:"Làm cái bóng vô hình bên cạnh anh không biết mệt à?"Đến tận lúc ấy, tôi mới biết anh đã nhận ra sự hiện diện của tôi rồi.Tôi sợ, sợ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có can đảm để nhìn anh thêm một lần nào nữa. Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:"Lo mà học hành đi, đừng có suốt ngày đi theo anh nữa""Em biết rồi"- giọng tôi nhỏ đến cực điểm, tưởng chừng như đang hòa làm một với tiếng gió.Anh nghe vậy chỉ bật cười:"Này, anh giỡn đấy"Tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ được rằng, sẽ có ngày tôi ngồi kế giường bệnh của anh, hy vọng tất cả mọi thứ chỉ là giỡn như những tháng năm đó. Căn bệnh quái ác đã tự tay lấy đi anh, cũng đã lấy đi một phần của chính tôi."Xin lỗi em, anh chẳng thể tiếp tục yêu em nữa rồi. Nếu có thể, xin hãy sống thay cho phần anh"Tôi gật đầu, cố gắng vượt qua nỗi đau để thay anh đi hết phần đời còn lại nhưng tôi không thể."Xin lỗi, em thất hứa rồi...""Tôi là Nhược Lam, khi anh Minh Viễn mất đi, tôi cũng tự kết thúc đi câu chuyện của chính mình"…
Như tiêu đề…
Truyện trong sánglãng mạn và thoải mái..…
Chuyện không chuyển ver gì hết.Hơi buồn 5/12/2017 ♥…
cảm giác này ko phải yêu cx trả là thích nhưng tôi cx ko bt nó cảm giác j nc…
chỉ là muốn nói....những câu chuyện về anh…
Đây chỉ là 1 cuốn tản văn nhỏ. Góp nhặt bao xúc cảm tớ rơi đâu đó trên con đường cô đơn mà tớ đã chọn…
chỉ biết học lỡ dính phải đồ phiền phức…
Chuyện vụn vặt hàng ngày. Năm 2014.…