Anh là ai vậy..
ngôn tình…
ngôn tình…
Em cũng chỉ là con gái, em cũng biết đau mà Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy được hình ảnh của một đứa con gái vừa xem lại những tin nhắn cũ, vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt như mưa đang thấm nhòe trên khuôn mặt Anh sẽ không bao giờ biết được nơi anh đi, nơi anh đến, nơi anh bước qua luôn có một đôi mắt luôn dõi theo anh,luôn quan tâm Anh trong âm thầm Và anh cũng sẽ không bao giờ biết nơi đây có một người luôn mong mỏi anh, luôn từng ngày chờ đợi anh, nhưng chờ đợi trong vô vọng kia…
[ ÁNH HẠ TRONG TIM ] - Tĩnh Anh ------------------------Giới thiệu truyện: "Ánh hạ trong tim" là câu chuyện ngọt ngào lấy bối cảnh học đường về thứ tình cảm trong sáng nhất trong cuộc đời mỗi người. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính là Lê Ngọc Tuyết Anh và Vũ Hoàng Tuấn Anh, cùng với đó là sự xuất hiện vô cùng dễ thương của những người bạn thân, bạn cùng lớp. "Ánh hạ trong tim" hứa hẹn sẽ mang lại nhiều ấn tượng với mọi người bởi sự dễ thương, ngọt ngào của hai nhân vật chính, khiến chúng ta sống lại tuổi học trò tươi đẹp."Mùa hạ năm ấy, nụ cười của cậu còn rực rỡ và tươi đẹp hơn ánh mặt trời ban trưa, chính nụ cười ấy đã trở thành tia sáng trong tim tớ. Nhưng tớ đâu chỉ thích nụ cười của cậu, tớ còn thích cả cậu nữa, cô bạn cùng bàn của tớ à"-----------------------Thể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường, ngọt ngào -----------------------Đây là bộ truyện đầu tiên mình viết và dám đăng lên blog cá nhân, vì vậy mong rằng sẽ nhận được sự đón nhận từ độc giả. - Tĩnh Anh -#AnhHaTrongTim #Thanhxuanvuontruong #Ngotngao #Tinhyeuhoctro #Tinhyeuhocba…
Từ chồng rồi chuyển thành bạn cùng bàn, liên tục bị bắt nạt. Xong về nhà lại bị xử án. Hơi! Khổ cho chị Thiếu Di rồi!…
Hàng triệu người di cư ở Tam Hiệp, một cuộc di cư lớn, một cảnh tượng hỗn độn.Cặp bạn thân thời thơ ấu là Trần Dật và Nhược Linh đã mất liên lạc do việc chuyển nhà.Khi gặp lại nhau ở đại học, Trần Dật vẫn là Trần Dật như mọi khi, một thiên tài, một người nổi bật không thể bỏ qua trong đám đông.Nhưng Nhược Linh thì không còn là nàng công chúa kiêu ngạo chỉ huy bọn trẻ nữa.Trần Dật: "Chúng ta có phải đã quen nhau từ rất lâu không?"Nhược Linh: "Không, người như tôi sao có thể quen biết người như cậu."Trần Dật: "Tên của cậu..."Nhược Linh: "Giống như bạn của cậu? Haha, tôi đã nghe tên đó từ nhỏ đến lớn..."Với danh nghĩa trở về để không phụ lòng sâu sắc.Con đường đã trở thành lối mòn, nơi nào mới là đường về -Nhà, tiếng quê, và cả anh.…
Cảm ơn, người tốtNguồn convert: Khoá luận tốt nghiệp được 9 điểmHán Việt: Tạ tạ, nhĩ hảoTác giả: Nhất ChânTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 9 + 1PNThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Vườn trường , Nhẹ nhàngChu Trúc yêu thầm một người, thật lâu thật lâu, khi lên đại học, hai người tương ngộ, hắn không nghĩ lại lùi bước.Tag: Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Vườn trườngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Dễ Chỉ San, Chu Trúc ┃ vai phụ: Đường Duy, Từ Bắc, Dương Hiểu ┃ cái khác: Tinh GiảnMột câu tóm tắt: Câu chuyện xưa của hai người hướng nội sợ xã hội Lập ý: Sợ quan hệ xã hộiTruyện kể theo ngôi thứ nhất theo cách nhìn và cảm nhận của cả nam chính và nữ chính.Đôi lời của Editor : Đây là truyện edit đầu tay của mình, có chỗ nào chưa tốt mong mọi người góp ý.Truyện được mình edit chưa có sự đồng ý của tác giả, mình edit dựa trên convert nên độ chính xác chỉ khoảng 70%.VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC.…
Kể về 1 cô thiếu nữ đã vô tình gặp lại người bạn thân khác giới của mình sau nhiều năm xa cách. Cô dường như vẫn chỉ coi cậu là 1 người bạn thân không hơn không kém nhưng còn cậu, từ lâu đã muốn tiến thêm 1 bước với cô. Chỉ vì 1 lời hứa non nớt, ngây dại với cô mà cậu đã từ chối biết bao nhiêu cô gái muốn ngỏ lời với cậu. Cuối cùng, sau nhiều năm xa cách, 2 người đã gặp lại nhau trong hoàn cảnh éo le, liệu rằng tình cảm mà cậu dành cho cô có phai nhòa hay vẫn mãnh liệt như ngày đầu gặp mặt ? liệu rằng cô đã động lòng trắc ẩn với cậu hay vẫn như 1 người bạn từ thời ấu thơ?…
Người em yêu là cậu ấy nhưng tại sao lại hối hận.…
Tác giả: Nguyễn Hiến LêNhà xuất bản: NXB Văn Hóa - Văn NghệNguồn: Internet…
Tuyển tập truyện ngắn + truyện dài + tản văn + các thể loại của Linh.Lập ra nhờ bài tập 3 tiếng trên BDTGN =))…
Tôi là ai?Hồng Du Nhiên ?hay Hương Nhã?Yêu ai?Vì sao chứ? tại sao tôi lại bị như thế này?Chuyện gì đã xảy ra?Những chuyện đó tôi cũng không cần suy nghĩ nhưng mọi chuyện không được như ý muốn...…
Thể loại: boylove, 1x1, top cởi mở hoạt bát x bot lạnh lùng kín đáo, HE. Tóm tắt: Cố Vỹ và Hoài Nam vốn là đồng nghiệp đã bốn năm, thế nhưng mối quan hệ của hai người lại dần dần đi lệch quỹ đạo, khiến cho hai người trở tay không nổi.…
"Quãng thời gian còn lại của tôi. Tôi muốn mình có thể chăm sóc, lo lắng cho em. Bù đắp những tổn thương đã gây ra cho em" "Nơi nào có anh .. Bất kể mưa rơi nhiều thế nào hay tuyết phủ dày bao nhiêu. Em nhất định sẽ đến bên anh"" Chuyện ngu ngốc nhất chính là đem lòng thương một người dù biết trong tim người đó sẽ chẳng bao giờ có hình bóng của mình"…
Thể loại: ngọt tới sâu răng :))), ít ngược…
Tiểu thuyết : Hà Giang dịch. Nơi nào phong cảnh như tranh là những trang sách chứa đầy những điều ngọt ngào, những vẻ đẹp giản dị được Lâm Địch Nhi chắt lọc từ cuộc sống để dệt nên một câu chuyện lãng mạn từng chút một thấm dần, thấm dần vào tâm hồn người đọc qua từng con chữ. Bảy năm trước Họa Trần mới mười sáu, còn Hà Dập Phong là "Phu tử" nghiêm khắc lại phải kiêm làm bảo mẫu, làm vệ sĩ và " chồng bất đắc dĩ " của cô. Bảy năm sau gặp lại, anh vẫn muốn là "Phu tử" để chăm sóc, che chở cho cô, thực hiện những mơ ước của cô dù lúc này ánh mắt cô đang dõi theo một người con trai khác... Nơi nào phong cảnh như tranh còn đặc biệt thú vị với những ai yêu thích du lịch khám phá và văn hóa đọc, nó truyền tải đến người đọc cả những triết lý sâu sắc tinh tế về cảm thụ vẻ đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống và tận hưởng thú vị đọc sách giữa cuộc sống bộn bề ngày nay.…
Tôi là kết quả của một đêm hoan lạc giữa trai giang hồ và gái làng chơi.Nghe bảo ban đầu bà mẹ thiếu đứng đắn muốn bỏ tôi, ba lần bảy lượt uống thuốc nhưng vẫn không làm tôi chết được.Hai mẹ con cứ hành hạ lẫn nhau mãi đến ngày tôi chào đời.Dây rốn vừa cắt, chân vừa có sức bà ta liền cuốn gói ôm của chạy lấy người, bỏ lại tôi một mình trong bệnh viện.Vài ngày sau, trong lúc tiếp khách, bà ta bị cảnh sát bắt. Không phải vì tội bán d.â.m mà vì tội bỏ con.Dưới sự ép buộc của cảnh sát và xã hội, bà ta nhận lại tôi. Nhưng qua chưa bao lâu, khi thời gian giám sát nuôi dưỡng hết, bà ta liền chờ không được đem tôi ra ngoài bãi rác, tùy tiện ném tại góc xó chẳng mấy người nhìn tới.Giây phút đó, cuộc sống khố rách áo ôm, chật vật vì miếng ăn của đứa bé tên "Đậu Hoa" chính thức bắt đầu.…