Đọc đi :>
Đọc đi nhìn gì >:((…
Đọc đi nhìn gì >:((…
Của anh và em, của riêng chúng ta.…
Nỗi nhớ day dứt về người. Tôi yêu anh, nhưng liệu anh có yêu tôi? Hôm ấy anh rời đi không một lời từ biệt, nhưng tôi có trách móc gì anh chăng?…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
đây là fanfic mik ém 6 tháng trời vì ko có idea bây giờ đăng có người đọc là mik vui rồi ko mong nhìu người đọc đâu nên ai đọc được cho mik xin ý kiến nha,cảm ơn ạ🙏 #bounprem #boun #prem #bounnoppanut #premwarut…
Có những ký ức không biến mất.Chúng chỉ lặng lẽ chờ được nhớ lại.Khu vườn của những ký ức bị là câu chuyện về một người đàn ông vô tình lạc vào một khu vườn không thuộc về hiện thực, nơi mỗi lối đi dẫn tới một mảnh đời đã bị anh chối bỏ, mỗi cánh hoa rơi đều gắn với một lời nói từng làm tổn thương ai đó.Trong khu vườn ấy, anh gặp một cô gái vừa lạ vừa quen. Cô dẫn anh đi qua những giấc mơ, mở ra từng ký ức bằng những chiếc chìa khóa mang hình hài của thời gian: có chiếc ấm áp như ánh ban mai, có chiếc rỉ sét vì mưa và nước mắt. Từ tuổi thơ ngây dại đến những năm tháng trưởng thành đầy sai lầm, anh buộc phải chứng kiến chính mình - bắt nạt, quay lưng, phản bội, và nhận ra quá muộn.Nhưng đây không chỉ là câu chuyện về hối hận.Cũng không phải một bản tình ca bi lụy.Đó là câu chuyện về lời nguyền của sự lựa chọn : khi con người lặp lại những điều mình đã làm, và gọi đó là số phận. Khu vườn không đến để tha thứ, cũng không để trừng phạt. Nó tồn tại để buộc con người đối diện - cho đến khi họ thật sự sống khác đi.Và ở trung tâm của tất cả, là "An" người con gái luôn ở bên, trong im lặng, trong tổn thương, trong cả những điều không được gọi tên. Khi khu vườn tan biến, khi ánh sáng rút lui, câu hỏi vẫn còn đó:Liệu ký ức có thể buông tha cho người đã gây ra nó?Hay lời nguyền chỉ thật sự chấm dứt... khi người sống biết cách chịu trách nhiệm cho yêu thương của mình?…
Vào văn án xem thêm nha mik cx không biết mô tả sao nữa…
Xuyên suốt truyện đó chính là câu chuyện tình yêu, những thăng trầm cảm xúc và cũng là lời tự sự thật dễ thương. Thời gian cứ thế trôi qua, Bi càng ít nói, trầm lặng hẳn, gương mặt trở nên lạnh lùng hơn và bây giờ Bi không còn là một đứa nhóc tinh nghịch như xưa mà đã trở thành một chàng trai 20 tuổi với gương mặt thanh tú nhưng lạnh giá, đôi mắt nâu buồn nhìn về phía xa xăm nhưng những điều đó không làm cho hắn xấu đi mà càng làm tôn lên vẻ đẹp lạnh lùng của hắn, đó chính là Vũ Khánh Băng Kể từ ngày sang Mĩ đến nay đã 15 năm nó vẫn chưa có dịp trở lại Việt Nam, ông nội nó sau cơn bạo bệnh đã mất vậy là ba nó phải ở lại tiếp quãng công ty, dù rất muốn cho nó về Việt Nam nhưng quá bận... Bây giờ nó đã lớn nó có thể tự chăm sóc cho bản thân mình ba nó cũng yên tâm. Ngày mai nó sẽ bay trở lại Việt Nam, thứ duy nhất mà nó vẫn luôn giữ bên mình cho đến tận bây giờ là một con búp bê màu hồng. Bây giờ nó đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp 18 tuổi có thề nói đây là cái tuổi đẹp nhất, nó không còn cột bím 2 bên như ngày xưa nữa mà tóc xoã thẳng, để mái một bên che đi phần sẹo nhỏ trên trán, đôi mắt màu nâu vẫn tinh nghịch như ngày nào chỉ là giờ có chút chững chạc hơn...đó là Trần Nguyễn Bảo An.…
đọcđi rồi biết…
lần đầu mình viết ý nên là có gì thì thông cảm cho mình nha :33…
Một chiếc fic nhẹ nhàng đáng yêu dành cho những bạn ship allPyo như mình. Văn phong của mình không được mượt lắm nên mấy bạn thông cảm ~…
Ngoại truyện cho phần kết mở trong phim Hành trình cửa nghị sĩ Seo Eunpyung đi tìm người con gái mình yêu Lee Rael…
5 cô gái nhỏ của hiện đại xuyên không về thời kì mà còn có Hoàng thượng và các Hoàng tử xem họ có gặp được 1 nửa của mình ở đây…
Các công thức nấu ăn mà tôi sưu tầm được.…
couple : Gukmin, Vhope, Namgi[ có một khu chung cư, cứ tưởng bình lặng nhưng lại nhộn nhịp lạ thường ] | Text |…