Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi là Jeon Jungkook đẹp trai. Tất nhiên học giỏi nhất nhì ngôi trường nam sinh này rồi. Nói đến đây chắc các bạn nghĩ tôi quá tự tin nhưng đó là sự thật ai cũng công nhận. Nếu bạn không công nhận thì kệ bạn. Ahaha tôi hơi kiêu căng đấy nhưng tôi không muốn ghét tôi, tôi cũng không muốn sống giả tạo để làm cho người ta thích. Vậy đó Như tiêu đề cuộc đời tôi rất rất là bình thường cho đến khi gặp tên Kim TaeHyung đáng ghét kia…
Tiêu đề ghi vậy thôi chứ thực ra nội dung bên trong chỉ đơn giản là những sự kiện, những ngày quan trọng hay những lễ trao giải của anh nhà EXO sẽ được chia sẻ ở đâyẢnh được lấy từ nhiều nguồn khác nhau, nên muốn lấy nhớ xin phépCác Ls nhớ xem và vote cho mình nha. Kamsa~…
Gió...Những cơn gió không bao giờ ở yên một chỗ.Gió sẽ không bị gò bó bởi bất cứ quy luật nào.Và..gió luôn tự do tự tại.Cũng như nàng, người con gái yêu gió, yêu sự tươi mát mà những cơn gió mang lại, yêu sự dịu dàng mà đơn thuần ấy.Nàng cũng như gió, lướt qua quá khứ của mỗi người bọn họ thật nhẹ nhàng, mờ ảo hư vô, mông lung đến kì lạ.Nhưng bởi chính những gì nàng làm trong quá khứ đó, đã chôn sâu trong trái tim họ một hạt giống non nớt. Chờ đợi ngày nảy mầm..Mặc kệ nàng là ai, nàng từ đâu đến...chỉ biết rằng, người con gái đó, từ lâu đã cướp mất trái tim họ rồi.~oOo~Tình tiết sẽ bị thay đổiHắc hóa YuiThể loại NpVui lòng không mang tâm huyết của tác giả đi, cảm ơn rất nhiều.…
Hạ Hạ và Tiểu Phong, là thanh mai trúc mã, cũng do ba mẹ của hai người là bạn thân của nhau. Hạ và Phong chơi với nhau từ thuở bé cho đến lúc vào đại học, và bắt đầu nảy sinh những tình cảm với nhau. Lúc tình cảm đang tốt đẹp thì bổng có "trà xanh" nhảy vào, mặc dù cũng không có ai ưu ái nhưng cô nàng tiểu tam này đã gây ra một số rắc rối. Sau thời gian, tiểu tam dần dần có tình cảm với nữ chính vì dáng vẻ đáng yêu, nên cô nàng chuyển từ Tiểu Phong sang Hạ Hạ. Kết thúc của câu chuyện sẽ như thế nào đây nhỉ, mời các bạn đón đọc, góp ý và đánh giá tác phẩm đầu tay của mình nhé!. …
Chiến tranh không biết đã mang đến bao nhiêu mất mát đau thương. Cảnh dân không nhà cửa ruộng đất, vợ mất chồng, mẹ mất con, trẻ mồ côi ngày càng nhiều, vô số khủng hoảng xã hội ngày càng tăng...ánh sáng hy vọng, liệu có còn ?…
👉: các chap đều là oneshort, chap nào cũng buồn, có yếu tố nhân vật trong truyện c.h.ế.t👉: có thể đưa yêu cầu, mình sẽ viết chap(buồn) về otp của cậu❤(ngoại trừ notp của mình)…
Một trạch nam trong lúc vô ý mở ra một thế giới mới, nhìn bên trái thì là mỹ nhân còn bên phải toàn là yêu quái... Trong khi đó cấp trên của mình lại là.. Ah Ah.. Chạy thôi....…
[Sưu tầm]Dự Dao về nhà trong một đêm mưa to gió lớn, vừa nhìn sang lại thấy một thiếu niên cực kì đẹp đang ngồi ngay trước của nhà mình...Hóa ra thiếu niên không hiểu sao bị mất trí, nhìn khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu kia, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời kia, còn có thân hình vì lạnh mà run rẩy, cô cảm thấy thật là bất đắc dĩ, đem người mang vào trong nhà.Vì anh không nhớ gì cả, nên cô đành lấy tên cho anh là Nặc Nặc, còn phải dạy anh cách sinh hoạt, cách nói chuyện, không khác gì nuôi dạy con nhỏ cả...Cô cho rằng, có lẽ chỉ là lòng tốt đột nhiên quấy phá, khiến cô không thèm suy nghĩ đã cưu mang anh, cô càng không nghĩ xa xôi, càng không hề tính toán sau này thế nào, nhưng sau đó, cô lại thay đổi...Bởi vì có một ngày, Nặc Nặc biến mất, cô tìm anh mãi không thấy, sốt ruột đến mức phát điên lên.Thì ra anh bị người ta đuổi đánh trong ngày tuyết lớn, lúc tìm được anh ở ven đường giữa đêm khuya, anh đang co rúc bên canh đống tuyết, trong ngực ôm thật chặt một tờ giấy nhăm nhúm bẩn thỉu.Trên giấy là con chữ xiêu vẹo do anh tự viết và vệt nước mắt: "Tôi có chủ."Đằng sau là một cái tên "Dụ Dao" và số điện thoại di động của cô.Dụ Dao cảm thấy trái tim mình run lên.Không bỏ được, không để mất được, vậy thì cô nuôi anh cả đời.Nhưng nuôi rồi, Dụ Dao mới phát hiện đã xảy ra chuyện lớn...…
Một câu chuyện kì bí xảy đến khi một con người đã đạt đến đỉnh điểm sự cuồng loạn. Nỗi tuyệt vọng bắt đầu bằng sự xa lánh của mọi người xung quanh để rồi tất cả biến mất không còn cái gì gọi là sự tồn tại... Nhưng điều đó khiến người ta cô đơn hơn đúng không? _Một câu truyện flashback từ trong tiềm thức của một thành viên lớp 7A5__Special Story For 7A5_…