Tôi yêu anh,Tom Riddle
đam mĩ ,xuyên không…
đam mĩ ,xuyên không…
Thể loại: Truyện teenTình trạng : Thôi bắt đầu nào xin mn ủng hộ ạ😘😘Cop brianaVào 10 năm trước... ....Choang...._Âm thanh đổ vỡ của một thứ vang lên...Nó giật mình tỉnh giấc, dịu mắt cho tỉnh táo rồi vội vàng chạy sang phòng anh hai nó- Anh hai, hai ơi mở cửa cho em..._nó run run- Từ từ anh ra liền_anh hai nó đáp- Anh...có chuyện gì thế ?- À, chỉ là ba mẹ tranh luận hơi to tiếng thôi mà..._anh nó ngập ngừngBất giác, nó chạy sang phòng ba mẹ...- Cô...tại sao cô..._ba nó tức giận- Tôi thế đấy...thì sao...anh làm gì được tôi?..._mẹ nó bình thản- Cô mau kí vào đơn ly hôn cho tôi..._ba nóTrong lúc tức giận...ba nó ném cái ly thủy tinh xuống thì...Bộp...xoảng...chiếc ly đã đập vào đầu nó lúc nào không hay...ba mẹ nó đâu biết rằng, trong lúc họ đang cãi cọ thì nó đang núp sau cánh cửa, khóe mắt ướt đẫm_đúng vậy....nó đang khóc...những giọt nước mắt ấy rơi xuống làm ướt hểt cả bộ đồ ngủ của nó....- Hân...hân....ba...xin....lỗi..ba không biết con ở đóTrong cơn hỗn loạn, nó cố gắng thều thào..…
Có người bảo hôn nhân qua bảy năm sẽ hết mặn nồng. Biết được vậy, Hán Nhi uất ức vô cùng.Hôn nhân của cô mới qua một năm, sao lại có thể như bảy năm rồi ? Hán Nhi không hề biết. Năm đó Lâm Nhiệm hướng cô cầu hôn, vẻ mặt vui vẻ bao nhiêu, tâm tình lại u sầu bấy nhiêu.Hắn ta không hề yêu cô!--Hai lần cưới-- sủng ngược đan xen, ngược nam, hiện đại, HE…
trả giá bằng cái chết...…
con người ta thay đổi theo thời gian và những gì quan trọng, đáng nhớ thì ta nhớ; còn những gì không quan trọng - ví dụ như anh, thì sẽ chẳng ai nhớ, chẳng ai mong đợi để đến ngày gặp lại cả, đúng không em?…
ngày buồn nhất là ngày mà tôi ngừng thương cậu...↳тᴇxтғιc ↦ © мuɴ ↳ ʙᴇԍιɴ - 3.3.19…
Couples: Hwangmini (main), HamSong, HanSon"Hoa phi hoa, vụ phi vụDạ bán lai, thiên minh khứ.Lai như xuân mộng kỷ đa thiKhứ tự triêu xuân vô mịch xứ" Chỉ là nhớ Hwangmini nên đã viết ra một bộ truyện theo hướng cổ trang xem như là một món quà..…
-are you ready?-here i come.…
Vì phải chữa bệnh cho mẹ mà cô đã phải cắn răng chịu đựng cảnh đánh đập không thương tiếc từ anh dành cho cô . Nhưng chuyện gì cũng phải có cái giá của nó chứ .…
°‧ 𓆝 𓆟 𓆞 ·。…
Chẳng có gì để nói cả. Truyện tớ viết nên không hay lắm. Đừng ném đá. Mình xin lỗi Merry, Exo-L và Once, nếu các bạn không thích thì đừng đọc rồi vào nói nọ nói kia. Truyện sẽ có 1 nửa là instagram còn nửa còn lại thì viết về đời sống. Chuyện viết về thể loại: Học đường. Mình thích cái thể loại này nên 2 fic rồi mình vẫn viết cái thể loại học đường này. Hãy ra chuyện " Lớp học 12 cung hoàng đạo" của mình để ủng hộ mình nha! Cảm ơn vì đã đọc những lời nhắn này của mình.…
my boy don't love me like he promised…
tản văn…
"Hàn Bích, tôi nuôi em từ khi em là cô bé trong nôi, ngày ngày bám lấy chân tôi ríu rít...""Hàn Bích, tôi nhớ, em là người phụ nữ đầu tiên tôi cho phép gọi tên tôi... một chữ Hàn...""Hàn Bích, giống màu mắt lục lam ngày bé em nhìn tôi. Đôi mắt trong veo to tròn ấy vô tình chiếm lấy ngăn tim tôi để rồi sau này tôi không cần ai ngoài em lấp đầy nó nữa.""Hàn Bích, cái tên tôi đặt cho em. Hàn là tên tôi, Bích là màu mắt yêu kiều của em...""Hàn Bích, năm em lên 3 tuổi, là năm tôi nhớ kĩ nhất...""... năm ấy, em lên 3 tuổi. Sai lầm lớn nhất của tôi năm ấy là để em gặp được cậu ta.""Hàn Bích, tôi chăm chút cho em từ khi em nằm trong vòng tay tôi oa oa khóc, tôi từng ngày chứng kiến em lớn lên, em xinh đẹp, em trưởng thành rồi rời khỏi vòng tay bảo vệ yêu chiều của tôi.""Hàn Bích... ngày hôm nay, ngày đen tối nhất cuộc đời tôi, ngày mà cô gái nhỏ bé tôi cứ ngỡ từ khi cô ấy chào đời đã thuộc về tôi rồi, cô gái với ánh mắt ôn nhu nhìn tôi ấy, toe toét cười khi tôi đứng nơi cổng trường chờ em tan tiết rồi âu yếm bế em về, đưa em đi khắp nơi, bón em ăn mọi thứ trên đời.""Hôm nay, là đám cưới linh đình của em...""Người kéo khăn voan cho em... lại không phải tôi.""Hàn Bích, mặc dù ngần ấy năm tôi chăm chút em. Thương yêu em, cuối cùng, em vẫn theo người đó. Chẳng phải tôi.""Tôi 32 năm sống trên đời, cay đắng nếm đủ. Là con người sắt đá lạnh lẽo, vậy mà lại rơi nước mắt vì con nhóc 17 tuổi đi lấy chồng.""Em thương cả thế giới, nhưng đâu có thương tôi?""Tôi lại vì thương em, mà cả thế giới kia tôi chẳng màng."...…
có thể mọi người sẽ không thích nhưng xin đừng nặng lời. đây là tự sự của chính bản thân mình, mong mn hãy nhẹ nhàng đón nhận nó…
Tác giả: Trần Khả HươngThể loại: thơ Có lẽ, cuộc đời của mỗi người chúng ta đều đại diện cho mỗi câu thơ, câu truyện. Mà kết cục của mỗi câu thơ, câu truyện đều có ý nghĩa khác nhau. Có bài thì ngôn tình, lãng mạn. Có bài thì bi thường, u sầu. Chắc có lẽ đó chính là số phận của mỗi người đều phải trải qua, mà chỉ không biết rồi sẽ ra sao ở trên con đường mai sau. Đây là những câu thơ, câu nói, bài thơ, mà mình đã sưu tầm và tự mình sáng tác ra. Nếu thấy hay thì hãy bình chọn và ủng hộ mình nhé!…
Kết thúc chuyện tình còn đang dang dở của thầy trò Chương - Liễu…