NỖI BUỒN MANG TÊN ĐƠN PHƯƠNG + SE +
Thỏa lòng những bạn đang có CRUSH…
Thỏa lòng những bạn đang có CRUSH…
Câu chuyện ngày thường giữa đôi trẻ Chỉ là kiếm việc để làm thôiTrời má tui nhác viết thật sự =)))))))…
Douma ,TFBOYS fic đọc hem ?Ngoài tềnh êu to bự của tui za , thì cũg có mấy cái cúp pồ nhoaDon't like don't read , click back , please !!!Mún mag Fic đi đâu phải hỏi Au cấm cướp Fic , nếu cướp là đánh , đập , v.v.. Fic có vài chi tiết ta chém nga .…
Hắn là 1 kẻ giết người không gớm tay ấy thế mà lại nâng niu một người con trai hơn cả báu vật? Rốt cuộc người con trai kia có lai lịch ra sao mà lại khiến ông trùm khét tiếng yêu thương nâng niu như vậy…
Cứ đọc đi rồi sẽ biết :v hế lô mấy bợn mị là Syn_ lùn đây là sản phẩm đầu tay của mị có gì sai sót các bợn cứ góp ý nhan :3 ~•~•~•~ 사랑해 ~•~•~•~•~•~•~…
Linh Bạch cô ko xứng ở trong Vũ giaLinh Linh chúng ta kết thúc tại đây điVũ Bạch tiểu thư cô ko thể biểu diễn đc nữa Những kí ức đó đã đc in sâu trong đôi cánh của cô gái đó. Nên bay hay chặt bỏ đôi cánh đó đi. Lông vũ từ đôi cánh đó đã sắp trụi. Liệu rằng kết cục của cô gái đó có thể trải đầy bạch vũ hoặc hắc vũ. Câu chuyện nói về cô gái có khả năng vượt qua tất cả để tìm kiếm một cuộc sống mới, có thể sải cánh trên trời cao với những điệu bale phép thuật? hãy đón đọc Thanh Âm Bạch Vũ và khám phá cô nàng thiên nga đó nha.…
Hồi Ức Giữa Đại Tây DươngTruyện nói về nữ chính Katherine Thompson, theo học ngành khảo cổ với mục đích tìm ra sự thật đằng sau sự mất tích của cha mình. Trong lúc tìm tòi về Atlantis một trong những nền văn minh hùng vĩ trong quá khứ, cô vô tình gặp những chuyện kì lạ... muốn biết thêm thì hãy đón đọc nha :3…
"'Nhân chi sơ tính bản thiện' mà anh nhỉ?" - là những ngày còn thơ ngây, khi Huỳnh ngồi cạnh bên và kể cho Dương nghe về những điều em nghĩ, mà chẳng mảy may nghi ngờ cái nụ cười méo mó ấy."Không, anh thì nghĩ là 'nhân chi sơ tính bản ác' cơ, Huỳnh ạ." - Huỳnh đã không hiểu, và Dương cũng chẳng buồn giải thích thêm. Bởi với gã, họ chỉ yêu nhau đến khi chết, nhưng rồi sẽ cố giết nhau đến sau cả phút tàn hơi. Sẽ ổn thôi nếu gã cứ để em ngu ngơ thêm đôi chút, rồi khi không còn thuộc về cõi sống, em giác ngộ cũng chẳng muộn đâu mà.✧Tác giả: Huỳnh Thạch.Warning: Dead dove: do not eat, nội dung có yếu tố R18 và gây ức chế, nếu không hợp thì xin đừng cố chấp nhấn vào, tác giả không chịu trách nhiệm cho cản xúc của bạn nếu bạn cứng đầu.Tags: BG, OCTP (original characters belong to Huỳnh Thạch), Cannibalism, Stockholm Syndrome (cực kỳ nghiêm trọng), có yếu tố gây khó chịu (giam cầm, rape, mindbreak, manipulate...), major character death. Truyện có các yếu tố liên quan đến tâm linh, Đạo giáo, một chút kinh dị dân gian.Note: Cốt truyện phi tuyến tính, tức là không có đầu cuối, chỉ là những đoạn drabble nhỏ.…
"trouvaille" - (tro͞oˈvī, noun) A word with French origins, trouvaille is defined as a serendipitous, lucky encounter with something wonderful. [wordsnquotes]thank you, for being my trouvaille.…
Sumary: Hai con người - chung một cơ thể - chung một số phận ? Trong một thế giới đầy những điều kì bí và kẻ mạnh làm vua, họ sẽ cho chúng ta thấy điều gì ? Liệu con đường đi của họ có giống nhau ? Một người của quá khứ . Một người của hiện tại . Một người bên trong . Một người bên ngoài . Xin mời các bạn đón xem !!!Nhân vật: - Louis Baskerville Schopenhaur - Tsukigami Gwatan ( Ilsa Schopenhaur ) - Reynord Sigmund Paley - Mizuzono TsubakiTrích : Tôi nghe thấy tiếng khúc khích. Tôi dừng lại một chút rồi ngó trái ngó phải. Không thấy ai, Tôi nhún vai đi tiếp. Tiếng khúc khích đột nhiên lớn hơn. Từng tiếng lọt vào tai khiến tôi sởn gai ốc. Tôi lắp bắp hỏi:- A...A...Ai...đấy ? Núp ở chỗ nào ? Ra đây mau ! Tiếng cười bé dần thay vào đó là sự im lặng. Một giọng nói ma mị cất lên khiến tôi giật nảy mình:- Bên trong.Tôi bất ngờ, "hả" lên một tiếng, mặt nghệt ra, ú ớ không hiểu gì. Giongj nói ấy lại cất lên lần nữa:- Ne ~- Lần đầu gặp mặt !- Mizuzono Tsubaki ~…
Tôi sinh ra trong 1 gia đình khá giả nhưng gia đình ấy chưa từng mang lại cho tôi hạnh phúc mà tôi hằng mong ước cả 2 người họ chả quan tâm đến tôi lần nào cả chỉ lo công việc của họ thôi…