Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Rimuru Tempest, sau khi đạt đến cảnh giới tối thượng của một Chân Long, trong một lần du hành sửa chữa các vết nứt không-thời gian đã vô tình bị cuốn vào thế giới của High School DxD. Tại đây, cậu không chỉ chạm trán với những thực thể mạnh nhất như Great Red và Ophis mà còn trở thành một huyền thoại sống của Ma giới.Với tư cách là người thầy của những tiểu thư quý tộc như Rias Gremory và Sona Sitri, Rimuru đã âm thầm thay đổi bánh xe định mệnh. Khi ác quỷ, thiên thần và thiên thần sa ngã chuẩn bị cho một cuộc chiến mới, sự hiện diện của "Vị Thần Thứ Ba" sẽ khiến tất cả phải quỳ rạp. Liệu Issei - Xích Long Đế - sẽ trưởng thành thế nào dưới sự dẫn dắt của một vị thần thực thụ?…
"Anh ơi ..."" ... "" Có phải anh hết yêu em rồi không ? "" Tại sao em lại nói vậy ?" " Nếu như đã hết yêu , anh có thể nói cho em biết , em sẽ tự khắc rời đi . Chứ anh đừng lạnh nhạt với em như vậy . Em đau...."…
Khi tận thế ập đến, trật tự xã hội dần sụp đổ. Ô Hành trơ mắt nhìn những người xung quanh mình lần lượt bỏ mạng, trong khi đó có một số người may mắn lại thức tỉnh dị năng. Chỉ riêng cậu vẫn bình thường, bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Ô Hành cùng với bố mẹ và em gái trốn ở trong nhà, không dám đi đâu. Nhưng khi nguồn lương thực dần cạn kiệt, vào lúc nửa đêm Ô Hành lại nghe thấy bố mẹ bàn bạc chuyện nên ăn thịt cậu trước hay ăn thịt em gái trước. Ô Hành nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ chính: "Mẹ, con đói rồi, cho con ăn mẹ trước một miếng có được không? -Cậu mang theo em gái rời khỏi nhà, gia nhập vào đội nhóm của các bạn cùng lớp. Nhưng em gái phát hiện, bạn bè của anh trai đều rất lạnh nhạt với hai anh em họ. Dường như, họ xem anh trai của cô bé là một tên phế vật, tay trói gà không chặt. Nhưng sự thật có phải như vậy đâu. Anh trai em còn có thể xé xác mấy con quỷ ra mà nhai rộp rộp ấy chứ. -Vài bạn học trong lớp bỗng dưng biến mất một cách khó hiểu. Sau khi điểm danh xong thì lớp trưởng đến tìm Ô Hành. "Cậu có biết bọn họ đi đâu rồi không?" Lớp trưởng hỏi thẳng. Ô Hành ngơ ngác lắc đầu: "Không biết." Lớp trưởng nheo mắt lại: "Cậu đã ăn chưa?" "Bữa tối ăn... ăn chưa? Ăn... ăn rồi." Ô Hành lắp bắp.Lớp trưởng: "Ý của tôi là, có phải cậu đã ăn thịt họ rồi không?"Trên khuôn mặt rạng rỡ của Ô Hành bỗng xuất hiện vẻ căng thẳng, lúng túng:"...Chỉ ăn có một chút thôi mà."…
(Xin trân thành cám ơn chị H.C.Kim đã đóng góp và giúp đỡ cho cuốn sách này)Chị Kim đã là một bạn đọc lâu nằm của Bên Kia Của Sự Sống, nhưng phải đến tận ngày hôm này thì chị mới chia sẻ với tôi một số câu chuyện tâm linh mà chị đã từng gặp trong cuộc sống. Xin được nói trước là những câu chuyện mà chị kể lại đã được tôi biên soạn và sửa đội đi ít nhiều để cho phù hợp hơn. Tôi có hỏi chị coi là chị muốn đặt tên truyện là gì, nhưng chị bảo để tôi đặt. Thế cho nên, tôi xin mạn phép được gọi truyện số 14 này là "Những Truyện Về Vong Quỷ" với hy vọng rằng khi bạn đọc xong cũng sẽ có cảm giác những truyện này rất gần gũi và luôn luôn hiện diện quanh ta.…
Chap 1 là end rùi mấy mắ ơiiiiii .......... hướng theo ngôi thứ 1 là LamHiThan! (Mới đầu tôi đã cho ổng die rùi huhu)He He He He He He He He He He He He Nha mấy cô😇💦💦…
Trương Lâm Ninh là một cô gái xinh đẹp, học giỏi, gia đình cô đều là người có học vấn, từ nhỏ đã được gia đình quản giáo nghiêm khắc.Ngược lại.Trần Đông Quang là chàng trai luôn đứng từ dưới đếm lên của lớp, từ nhỏ đã mất mẹ và đang sống cùng cha và bà ngoại do mất mẹ sớm gia đình luôn cho anh những thứ tốt nhất.…
Từ xưa đến này, nữ oa đã tạo ra con người và mang lại cuộc sống tươi đẹp cho con người. Nữ oa là một vị thần truyền thuyết lâu đời được truyền đi , nữ oa được con người tôn thời suốt hàng thế kỉ.…
Và chúng nó cứ chơi với nhau như vậy, cùng nhau khám phá thế giới của nhau. Chia sẻ thế giới cho nhau. Pip bảo là của chung, chẳng phải của San cũng chẳng phải của Pip, mà là của hai đứa, nên hãy cứ coi nhau như chị em ấy. Nhưng Pip cứ nhận là chị, còn San là em vì San lùn hơn. Cho đến bây giờ, khi San đã đủ tự tin để tự chạy vào thị trấn bên ngoài bìa rừng, nó vẫn còn muốn khám phá nhiều hơn thế, với Pip. Những điều mới lạ đó, San sẽ không đời nào biết được nếu ngày hôm đó nó cứ nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ với ánh mắt xa lạ khi ngắm thế giới trôi qua đôi mắt mà ngó lơ Pip. Thế giới của San, từ khu rừng, gia đình, vài người bạn động vật, một người bí ẩn, đến bến xe buýt, rồi vài đứa trẻ khác, rồi Pip, rồi lớp học, cô giáo, thầy giáo, chiếc xe đạp, những que kem, đũa và thìa, những con đường dài, những phương tiện giao thông nhìn vừa to vừa đáng sợ, lại còn đi rõ nhanh nữa, ánh đèn đường, những ngôi nhà cao thấp,...cứ thế mở rộng ra, San đón nhận tất cả, yêu tất cả, giống như một lời bài hát tiếng nước ngoài mà Pip đã dịch cho nó khi chúng nó nghe thấy qua cái đài cũ kỹ rè rè ở trong hang của San, bằng vốn ngoại ngữ mà Pip luôn tự hào."Có những nơi mà tôi hằng mong nhớDù trong cuộc đời này, nhiều thứ đã đổi thayHay có những điều còn nguyên vẹn như vậyCó những thứ đã trôi qua, và những gì còn lạiNhững nơi ấy đều mang những kỷ niệm riêng Về tình bạn, và tình yêu vẫn hay gợi lại trong tôiNhững người đã ra đi, và những người còn ở lạiTrong cuộc đời này, tôi yêu tất cả..."…
Phương Phương - một người đi từng bước từ dưới đáy xã hội lên vị trí ảnh hậu. Thế nhưng ngay trước đêm nhận giải thì lại bị người khác tính kế, chết cực kì thảm.Tỉnh dậy thì phát hiện mình đã ở trong thân thể của Tô Mạn Linh - một tiểu thư danh gia vọng tộc ngậm thìa vàng từ nhỏ? Quá cay cú, cô liền mượn thân thể này để vén bức màn bí mật - tìm ra kẻ hại cô ngày đó.Trên chặng đường báo thù, thế mà lại đâm sầm vào Chu Thịnh Văn - nhân vật truyền kì của giới doanh nhân, được báo chí săn lùng còn hơn cả đại minh tinh, đã thế hắn lại còn biết được thân thế thật của cô ngay lần đầu gặp mặt?Hai con người. Một người cao ngạo, một người cực kì cao ngạo, thế mà lại kết hợp nên một đoạn tình cảm tấu hài đến vậy. Là hai nhân vật quyền lực hạng nhất nhì ở thương trường nhưng khi đối diện với nhau họ cởi bỏ lớp ngụy trang sắt đá để trở thành chính con người thật của mình.Có lẽ số phận cho em sống lại lần nữa để gặp anh.Có lẽ anh độc thân đến tận bây giờ để chờ số phận đưa em đến bên anh.…