[H+]_Tình đầu quá chén_
[H mạnh]…
[H mạnh]…
hay lém…
Trần Phương Di - một hồ ly đỏ nhỏ, thích ăn vụng, hay gây chuyện, lỡ trốn nhà đi học phép thuật, trộm trúng cả sư phụ.Tiêu Tử Mặc - đệ tử chân truyền của Xích Linh tiên tôn, phẩm hạnh đoan chính, tu vi cao thâm, phong thái như ngọc.Ai cũng nói hắn là quân tử thanh tâm quả dục.Hắn cũng tin như vậy... cho đến khi tiểu đệ tử kia cứ sà vào lòng, bị thương là đòi ôm, uống rượu là leo lên ngủ chung.Không ai biết rằng:Chạm vào nàng một chút, hắn đau.Không chạm vào nàng, hắn lại càng đau.Hắn nhẫn nhịn, nhẫn đến ngày cưới, nhẫn đến khi phải tự tay... đâm nàng vì mệnh lệnh sư môn.Tưởng xong một đời, ai ngờ bi kịch mới bắt đầu.Từ tiên nhân quân tử thành yêu ma tình si, hắn quỳ dưới suối máu, lấy thân nghịch thiên hồi sinh nàng.Nàng tỉnh dậy, lạnh nhạt bảo không còn yêu hắn.Hắn lau nước mắt, mặc áo trắng, cười nhẹ:"Không sao, nàng không yêu ta, thì để ta... yêu nàng phần của cả hai là được."Truyện Viết ra vì yêu thích, không tác động tác giả dưới mọi hình thức, iiuuuuTruyện là tác giả tự viết, nên không xác định được chương kết thúc.…
"Tôi từng quen một người.Nhưng ngoài tôi ra không ai nhớ cậu ấy."…
Nhìn thấy bóng cậu Tuân từ xa, Đào vội bưng chậu quần áo đang giặt dở dưới đất lên. Nó bước nhanh về phía dãy nhà dành cho người làm, coi như không nhìn thấy cậu."Đào, em đứng lại, cậu có chuyện muốn hỏi." Cậu Tuân quát lớn.Đào dừng bước, lưỡng lự một chút rồi cũng quay lại, miệng nở nụ cười gượng gạo: "Dạ cậu, cậu có gì căn dặn, con xin nghe ạ."Tuân nhíu mày khi chữ "con" lọt vào tai. Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt tránh né của Đào. Giọng nghiêm túc:"Em giận cậu à? Sao xưng con với cậu?""Sao mấy hôm nay tránh mặt cậu? Quần áo của cậu em để cho con Loan giặt. Trà cậu uống em không pha. Cơm cậu ăn em không nấu,...Em hết thương cậu rồi à?"Trái tim Đào thắt chặt, đau như muốn nứt ra khi nghe những lời trách móc của cậu. Khoé mắt đã rơm rớm nhưng miệng vẫn nở nụ cười."Em thương cậu, nhưng còn cô Thuý con quan huyện được hứa gả cho cậu thì sao?" Đào nghẹn ngào. "Em dẫu có thương nhưng cũng đành vậy. Cậu là mây trên trời, còn em, phận cỏ dại như em làm sao với được."Tuân sững người khi nghe những lời ấy. Cậu nhìn ánh mắt ngập nước của con Đào, bước tới gần, dùng một tay nâng cằm nó, ép nó nhìn vào mắt mình."Đào, nhìn cậu.""Nhìn...nhìn gì ạ?" Đào lắp bắp. Cậu gần quá!"Em có thấy gì không?""Em...thấy...thấy...gì ạ?" Đào nói lắp. Tay cậu lạnh quá! "Thấy bóng em, bóng của em trong mắt cậu." Ánh mắt cậu nóng bỏng. Cậu cúi đầu, phủ môi lên môi nhỏ của Đào. Tay cậu lạnh, môi cậu cũng lạnh, nhưng sao tình ý trong mắt lại cháy bỏng và nồng nàn đến thế?Ai ơi nếu đọc truyện nàyXin hãy nếm đủ đ…
Câu chuyện kể về một cô gái sinh viên đi chăm mẹ bệnh ung thư quái ác, từ một con người với trái tim bị tổn thương khi quá lụy tình, ngỡ như không thể tìm mở cửa trái tim để cảm mến thêm một người nào khác. Nhưng liệu có phải duyên phận khi đã đưa anh đến bên cuộc đời của cô. Quân_ chàng trai điều dưỡng đầy vẻ nam tính, đẹp trai, lịch sự đã như là món quà mà ông trời đã ban tặng cho cô. Tổn thương đủ rồi, hãy để em thay đổi số phận, đưa bản thân đến cánh cửa hạnh phúc với anh nhé! Hỡi chàng trai điều dưỡng của em.…
chuyện tình em và gã , là tình yêu mà em dùng hết thảy may mắn để có , là cái mà gã dùng tất cả sự dịu dàng của mình để nâng niu.em của gã và gã của em.…
Đa câu truyện…
Nhân vật thuộc về tác giả JK.RowlingViết với mục đích phi lợi nhuận , không mang fic của tớ đi bất kì đâu khi chưa có sự cho phép____________________________________________Hậu chiến , Harry quay về giới muggle mở cho mình một tiệm hoa nhỏ . Còn người mà nó ngày đêm mong nhớ - Draco Malfoy cũng đã có một công việc ổn định ở Bệnh viện Thánh MungoCảm ơn bạn nhỏ vì đã ghé thăm đứa con tinh thần của tớ.Lần đầu tiên thể hiện niềm yêu thích trên con chữ không thể không có sai sót , hãy nhẹ nhàng góp ý và đừng buông lời cay đắng.Một lần nữa cảm ơn cậu thật nhiều vì đã ghé thăm♡…